Nhà văng nói chiện sex

Eros
31-08-05, 11:13
Mk bọn báo lá cải làm chò thế lào mà mấy hôm nay vác mấy anh chị í lên nói chiện sex lắm phết nhể?

Chu Lai: Viết sex bằng trải nghiệm
http://vietnamnet.vn/vanhoa/vandekhac/2005/08/484664/

Khi viết về những chuyện liên quan đến sex, anh thấy hứng hơn những đề tài khác như thế nào?

Tình dục tưởng dễ viết nhưng thực sự khó viết, không phải ai cứ có khả năng tình dục mênh mông là thắng đâu. Làm sao anh miêu tả, khám phá chuyện sex bằng tất cả sự trải nghiệm, suy tưởng để những chuyện khó nói thành đẹp đẽ, truyền cảm là cả một vấn đề.

Tất nhiên, trong văn chương, anh không thể miêu tả kỹ như tạp chí Playboy mà phải đặt trong hệ thống nội tâm, trong văn cảnh cụ thể.

Tôi viết về tính dục bằng sự trải nghiệm và suy tưởng. Thường ở đời những người càng ít trải nghiệm cái gì càng muốn miêu tả về cái đó. Nhưng cuối cùng cũng chính sức suy tưởng, vốn sống, quan niệm mới biến thành bút pháp. Và tính dục nâng con người lên hay hạ con người xuống là phụ thuộc vào điều đó.

Phan Huyền Thư giải tỏa sex bằng ngôn ngữ
http://www.vnexpress.net/Vietnam/Van-hoa/2005/08/3B9E18E9/

- Chị từng nói tình dục là một ám ảnh, điều đó có nghĩa như thế nào?

Tôi không bao giờ nhìn tình dục là chuyện sinh lý bình thường. Nó là tâm lý, nó là một quyền năng mang ý nghĩa tái sinh luôn luôn khiến người ta phải đợi chờ. Nó kỵ sự đơn điệu và vì thế nó luôn đòi hỏi người ta phải nếm trải, phải sáng tạo.

Đỗ Hoàng Diệu: 'Sex chỉ là vỏ bọc'
http://www.vnexpress.net/Vietnam/Van-hoa/2005/08/3B9E18E8/

- Nếu là một thông điệp nghiêm túc thì tại sao lại phải bọc bằng cái vỏ sex?

Cũng có người nói có thể đưa thông điệp bằng một cách thức khác, câu chuyện khác, nhưng đấy là quan niệm của người ta. Không phải tôi rành về chuyện này mà đem nó ra viết, nhưng đụng đến lĩnh vực ấy tôi thấy mình có chút hiểu biết, một chút lợi thế, một chút hứng thú và cảm thấy sẽ viết hay hơn những đề tài khác.
viet_nam_share
01-09-05, 13:46
Copyright (c) HoacOVangNoiAy

Thương cho mấy đứa học đòi, cứ tưởng mình thành Hồ Xuân Hương

Thân em như quả mít trên cây
Vỏ nó xù xì, múi nó dầy
Quân tử có thương xin đóng cọc
Chứ đừng mân mó nhựa/rựa ra tay
(HXH)

Đây là thơ đấy!
Nằm nghiêng ở trần thương kiếp nàng Bân
ngón tay rỉ máu. Nằm nghiêng
khe cửa ùa ra một dòng ấm
cô đơn. Nằm nghiêng
cùng sương triền đê đôi bờ
ỡm ờ nước lũ.
(PHT)

Ở cái thời buổi nhập nhoạng này
- Copy design của Tây Tàu, rồi may vội được mấy bộ quần áo. Thế là được gọi là Nhà thiết kế thời trang
- Được giải nhất Kalaoke phường, bỏ ít tiền ra được 1 CD x 1500 copy. Được gọi là ca sĩ
- Chửi bậy khớp nhạc. Được gọi là ca sĩ hip hop
- Chân dài, thiếu ăn. Được gọi là người mẫu
- Có tí ti nhan sắc, được lên phim truyền hinh. Được gọi là Diễn viên triển vọng
- Vẽ được mấy cái tranh, dở Đông, dở Tây. Được gọi là Họa sỹ đương đại
- Mua bãi rác về bới, cởi truồng đi lông ngông ở bãi cỏ. Được gọi là Nghệ sỹ sắp đặt
- Viết được một vài bài thơ, có một lũ ra vẻ mình biết thưởng thức, xúm vào hít hà, sao mà thơm ngon như bát phở 24. Thế là được gọi là Nàng thơ quần chúng
viet_nam_share
01-09-05, 13:59
...
Tình dục lên ngôi!


Những văn chương điện tử đang phải đối mặt với những vấn đề hết sức ngoài văn chương, đó chính là rác rưởi và những trò biến thái bằng ngôn ngữ của những người tự xưng là nhà văn, là thi sĩ. Thời gian qua, một số website văn chương hải ngoại đang cổ suý nhiệt tình cho lối viết dâm tục quá đà. Một số cây bút nam giới, trong đó không ít người hiện sống trong nước và còn rất trẻ tuổi, đều ăn nói văng mạng và rất...vô văn hoá.
Có cảm giác như với những tác giả này, tình dục như một sự ức chế lâu ngày không được giải toả và ngôn ngữ chính là một phương tiện để...thủ dâm. Luôn đầy ắp trong các sáng tác (tạm gọi là vậy) của số này là những động từ mạnh của các cuộc mây mưa, những cách nói khác nhau để chỉ bộ phận sinh dục và ngôn ngữ phản văn hoá của những cô gái mại dâm cùng những anh chàng vũ phu trong những cuộc truy hoan vô liêm sỉ.
Đi theo hướng này có Đinh Linh, Bùi Chát, Lý Đợi, Nguyễn Viện, Nguyễn Quốc Chánh... Không ai hiểu Đinh Linh viết những bài thơ về cha mẹ mà lại chỉ nói về những chuyện dâm tục như thế. Hay Bùi Chát, dường như văn chương với nhân vật này là để “phô trương” cái con vật giống đực vốn là đề tài không còn gì mới mẻ và viết lại tục tĩu, thật khó có thể tiếp cận.
Thường các tác giả này cổ gắng kèm vào đó những cài cắm cố tình về thể sự , về chính trị. Những cái ngụ ý ấy nều để bạn đọc hiểu được, thường tác giả phải đánh dấu sao, chú thích dài gấp vào chục lần tác phẩm của mình vì tư tưởng tối thui, dị mọ. Tuy nhiên, Lý Đợi, một trong những người rất thích tuyên ngôn đã phát biểu trên một trang văn học điện tử đại loại rằng, những người như Đợi và nhóm thơ “Mở miệng” của anh ta tại TP Hô Chí Minh chỉ viết những điều mới mẻ và rất có thể hiện tại nhiều người chưa hiểu được. Cũng có thể những suy nghĩ đó là của một thiên tài. Mà thiên tài vốn như ai đó nói là bất khả tri, những “người trần mắt thịt” của đương đại chắc khó lòng hiểu thấu được. Phải chăng vì thế mà những bài thơ của nhóm “Mở Miệng” đã bị các nhà xuất bản chối từ và báo chí trong nước không chấp nhận đăng tải?
Có rất nhiều lý do để giải thích điều đó. Những chắc chắn một điều, những hành vi tình dục của con người thì Lý Đợi và những người cùng hướng đi không sáng tạo ra được, bởi nó đã xưa cũ như hình bóng con người in trên đất từ lúc sơ khai. Việc miêu tả trần trụi như cách mà họ gọi sáng tạo văn chương ấy, đơn thuần là dục vọng của một con vật giống đực. Và họ đã tự lùi một bước trong nhận thức về tình dục trong văn chương.


Có lẽ, chưa bao giờ sách văn học lại nở rộ như gần đây, loạt truyện của các “mỹ nữ viết văn” Trung Quốc như Miên Miên, Vệ Tuệ, Cửu Đan, Xuân Thụ phơi bày thể xác, dục vọng và cả tuổi xuân tàn khốc của họ đã được xuất bản rất thoải mái, nhiều cuốn tạo được dư luận. Hầu hết các tác phẩm này, khi toàn văn, khi lược trích đã được tải lên mạng internet và những ai rành Hoa ngữ đều đều có thể đọc trước bản dịch. Thế nhưng, một số cây bút nữ kể trên sẽ bị cắt và không thể xuất bản. Họ tìm cách xuất hiện trên một diễn đàn văn chương hải ngoại rồi sau đó trả lời phỏng vấn, nói rằng thiếu tự do và thấy mình cô độc khi đi giữa đông người do không ai cùng chí hướng.
Đỗ Hoàng Diệu là một ví dụ, cô đăng truyện trên một tạp chí hải ngoại (một tạp chí mỗi kỳ chỉ có vài trăm bản, bán lay lắt cả năm không hết) rồi được các website phỏng vấn, ca ngợi như một thiên tài mới mà nều cô vào Hội nhà văn Việt Nam thì còn vinh danh cho Hội (!?).
Nếu xét về mặt nhục cảm, những khát khao tình dục trong văn chương thì thực sự Đỗ Hoàng Diệu đã chính thức đưa Vi Thuỳ Linh vào thì quá khứ. Đỗ Hoàng Diệu mạnh mẽ và quyết liệt hơn trong vấn đề này rất nhiều. Cô sẵn sàng miêu tả chi tiết những việc làm, những suy nghĩ về tình dục (theo cô là chân thật) mà những thế hệ phụ nữ Việt Nam trước cô đều e ngại giấu nhẹm trong phòng kín. Không phải họ không biết mà bởi họ gắn bó với truyền thống trong quan niệm về những vấn đề phong the và thân xác.
Nhưng có một điều có lẽ Đỗ Hoàng Diệu không chú ý, rằng những người cổ suý cố viết theo hướng “tình dục như là hơi thở” là một số gã đàn ông và cô đã bị biến thành công cụ cho dục vọng của họ. Đọc 5 truyện ngắn cô đăng trên các diễn đàn hải ngoại, theo suy nghĩ chủ quan của người viết bài này, văn của Đỗ Hoàng Diệu thiếu một yếu tố hết sức quan trọng, đó chính là sự lãng mạn. Chính điều này đã khiến cho những tư tưởng của cô bị chìm đi hoặc biến mất trong ngập tràn những câu chữ khiêu gợi sự tò mò. Và đây rất có thể là lý do chính mà các tác phẩm của cô không đến được với bạn đọc trong nước.
Nếu so sánh truyện ngắn “Bóng đè” của cô xuất hiện trên internet và bản đã được biên tập để in trong “văn mới” của NXB Hội Nhà văn sẽ thấy được sự “hay hơn” của một bản thảo được biên tập cẩn trọng và nghiêm túc như thế nào. Có những chi tiết mà bạn đọc hiểu như sự cài cắm về chính trị (vốn rất phô và lộ trong bản thảo) được bỏ đi, câu chuyện trở nên có ý nghĩa rộng hơn, con người hơn...Đến đây có thể kết luận, vấn đề tình dục không quyết định một tác phẩm được xuất hiện bản tại Việt Nam. Mà cái quan trọng là tình dục ấy có được miêu tả có ý nghĩa một cách nhân bản, một cách nghiêm túc và một cách rất người hay không mà thôi...
(Đinh Ninh Bình, báo An Ninh)
LANGTU
01-09-05, 15:26
Copyright (c) HoacOVangNoiAy

Thương cho mấy đứa học đòi, cứ tưởng mình thành Hồ Xuân Hương

Thân em như quả mít trên cây
Vỏ nó xù xì, múi nó dầy
Quân tử có thương xin đóng cọc
Chứ đừng mân mó nhựa/rựa ra tay
(HXH)

Đây là thơ đấy!
Nằm nghiêng ở trần thương kiếp nàng Bân
ngón tay rỉ máu. Nằm nghiêng
khe cửa ùa ra một dòng ấm
cô đơn. Nằm nghiêng
cùng sương triền đê đôi bờ
ỡm ờ nước lũ.
(PHT)

Ở cái thời buổi nhập nhoạng này
- Copy design của Tây Tàu, rồi may vội được mấy bộ quần áo. Thế là được gọi là Nhà thiết kế thời trang
- Được giải nhất Kalaoke phường, bỏ ít tiền ra được 1 CD x 1500 copy. Được gọi là ca sĩ
- Chửi bậy khớp nhạc. Được gọi là ca sĩ hip hop
- Chân dài, thiếu ăn. Được gọi là người mẫu
- Có tí ti nhan sắc, được lên phim truyền hinh. Được gọi là Diễn viên triển vọng
- Vẽ được mấy cái tranh, dở Đông, dở Tây. Được gọi là Họa sỹ đương đại
- Mua bãi rác về bới, cởi truồng đi lông ngông ở bãi cỏ. Được gọi là Nghệ sỹ sắp đặt
- Viết được một vài bài thơ, có một lũ ra vẻ mình biết thưởng thức, xúm vào hít hà, sao mà thơm ngon như bát phở 24. Thế là được gọi là Nàng thơ quần chúng

VN share nói đúng quá, anh cũng đã nói thế rồi mà sỏi chìm bể lớn