Phù phiếm truyện - Phan Việt

Happiness
25-08-05, 19:29
... Cuộc thi Văn học tuổi 20 lần 3 của Báo Tuổi trẻ. Giải nhì .


Phù phiếm truyện

Phan Việt
Để trêu K.

Lời tác giả: Truyện này tôi viết trêu một người bạn; vì bạn này viết một câu là “Buổi tối tĩnh lặng một tí, các ấy lên gác thượng nghe bản này (một bản nhạc trong phim Điện Biên Phủ) bằng đôi loa ngon ngon, cộng thêm ly Gin, điếu Marl cầm tay, gái (im lặng) ngồi cạnh, trăng sao rì rào, nghe mà lòng miên man nghĩ về thời cuộc, đời thế là không có gì sướng bằng.”. Người bạn tên Kiên, nên phóng tác nhân vật trong truyện là K.


***

Để có mặt tại sân thượng một quán cà-phê với rượu Gin, thuốc Marl và “gái” vào một tối cuối tuần, K phải rời khỏi nhà.

K mới 25 tuổi, đẹp trai, có học, và chưa vợ. Rời khỏi nhà vào tối thứ Bảy - điều này nghe có vẻ hiển nhiên.

*
Để ra khỏi nhà, thường cần có một lý do. Đi làm. Đi sinh nhật bạn. Đi chợ. Đi có hẹn. Đi chơi. Vân vân…

Đôi khi người ta ra khỏi nhà vì không có lí do gì để ngồi ở nhà.

Không có lí do là một tình trạng đáng sợ với hầu hết những người có một chút tự nhận thức. Sự vắng lặng của suy nghĩ hoặc suy nghĩa thường làm cho người ta hoảng sợ.

*
Nghĩa (meaning) là sản phẩm của suy diễn nội tâm hơn là thực tại. Nhân-quả là cái chỉ tồn tại trong thế giới tư duy; chứ thường không quan sát trực quan được. Sự mô phỏng hoặc suy diễn về nhân quả thì có.

Theo một nghĩa nào đó, thế giới này là một tổng thể chắp vá các mô phỏng của thế giới tư duy.

*
K không đi một mình mà đi với một người bạn gái. Thống kê 1 cho thấy 99,9% những người ở độ tuổi 25, đẹp trai và chưa vợ, thường ra khỏi nhà vào tối thứ bảy cùng với một ai đó; hoặc có thể ra khỏi nhà một mình nhưng sẽ gặp một ai đó. Chỉ có 0,1% không gặp ai. Số 0,1% này thường bị coi là “lập dị” và/hoặc “thiên tài” .
Sau nhiều hành trình vòng vèo, K và người bạn gái có mặt ở trên sân thượng một nhà hàng. K không biết nhà hàng này. Người bạn gái dẫn anh tới đây vì - theo lời cô ấy - “nó lạ”. “Lạ” - sau này K nhận ra - vì nó nằm trên một sân thượng hẻo lánh, bàn ghế không phải là ghế gỗ hay ghế sắt Xuân Hoà; bài trí có cả tranh của Thành Chương 2 lẫn ảnh Kurk Cobain 3 và Che Guevara 4. Nhạc lạ. Khách lạ. Đồ uống không ở trong những cái cốc thuỷ tinh Trung Quốc trắng và cao thông thường. Đèn treo cũng lạ. Cây cảnh treo cũng lạ. Vân vân. Trăm nghìn thứ lớn nhỏ khác nhau…

“Lạ” là một thứ “giá trị gia tăng”, không có hình thù cụ thể nhưng có thể truy dấu qua hoá đơn tính tiền khi K trở về nhà. Một ly Gin ở đây đắt hơn X đồng so với cái quán Dilmah lỗi thời ở đầu phố. K không thực sự thấy tiếc. Bởi vì người bạn gái đã có vẻ rất hứng khởi.

*
Hầu hết những người nghèo bình thường lo lắng về thiếu ăn. Hầu hết những người-có-học-bình-thường lo lắng về sự tầm thường. Khác biệt là cái họ tìm kiếm. Họ hưởng thụ sự nhận-thức-về-cái-khác-biệt và cả sự tìm-kiếm-cái-khác-biệt. Đôi khi họ bị đánh bẫy trong chính sự say sưa của mình.

Một số người - ở cuối hành trình này - nhận ra một sản phẩm phụ mà họ đã không chờ đợi: nhận ra rằng sự khác biệt của họ - đôi khi có tên là “vĩ đại” - không có cái ngang xứng tầm vóc trong thế giới này và (có lẽ) chẳng để làm gì. Kết quả của nhận thức này đôi khi là sự tự tử. Thuật ngữ khoa học gọi là “Phá sản sự sống”, tiếng Latin là Lifeahueyoscnhuqón 5.

*
Gin – cũng giống Vodka - được làm từ nước và rượu chưng cất nguyên chất, pha thêm vị. Người ta làm rượu bằng cách cho lên men ngũ cốc hoặc hoa quả (thường là nho); rồi sau đó chưng cất bằng quá trình đun sôi-bay hơi thông thường.

Marl là tên tắt của Marlboro - loại thuốc tiêu thụ số 1 thế giới. Thống kê ở Mỹ cho thấy Marl là thuốc của giới trung lưu da trắng. Trong số những người da trắng hút thuốc thì 60% hút thuốc Marl; trong khi đó chỉ có 6% dân da đen hút thuốc là hút loại này. 82% dân da đen hút Newport 6. Quảng cáo thuốc Marl cho nam - từ đầu - đã là những chàng cao bồi da trắng quất ngựa chạy trên thảo nguyên. Theo quy ước: bạn hút thuốc Marl, (cho nên) bạn nam tính, ít nhất cũng trung lưu, bạn tự chủ và có lẽ là “hay” .

K không say mặc dù Gin anh uống khá nặng. K không thể say vì K còn mải nghĩ. K nghĩ đến nhiều thứ; những thứ không tồn tại ở xung quanh trong vòng bán kính 10 mét. Người ta chỉ say khi uống mà không nghĩ. Khi người ta nghĩ, người ta không say được.

K nghĩ về thời cuộc. Công việc của K ở toà soạn khiến K tiếp xúc với đủ loại tin tức thế giới hàng ngày. K có cảm giác như thế giới này đang phát điên. Cứ nhìn ảnh một cô ả cai tù tươi cười thòng dây xích chó vào cổ một tù nhân trần truồng rồi lôi đi quanh trại giam, thì còn có thể nghĩ gì hơn ngoài việc cho rằng cô kia đã phát điên một cách có điều kiện? 7

Điên loạn có điều kiện. K nghĩ đến những thí nghiệm kinh điển của Paplov 8 về phản xạ có điều kiện; rồi đến những thí nghiệm sau này của Watson 9; không khỏi nhận ra rằng loài người đã được tập cho sự điên loạn và tê liệt khi nhìn thấy sự điên loạn.
Chó tiết nước bọt khi đèn sáng. 10

Người lên cơn điên khi thấy người khác…

Qua hàng ngàn năm, loài người chẳng tự do thêm mấy về mặt tư tưởng mà chỉ được giải phóng thêm về cơ bắp. Đời sống này vẫn nguyên dạng…

*
Vô thường

*
Nếu được cung cấp đầy đủ thức ăn, nước uống, một con chuột bạch có thể sống trong một cái lồng thí nghiệm chật hẹp cho đến lúc chết một cách bình thường.11
Nếu được cung cấp đầy đủ thức ăn, nước uống, một người sẽ ngồi được ở nhà bao lâu mà vẫn thấy “bình thường”? 12

*
Người bạn gái của K yên lặng từ đầu. K không đoán được ý nghĩ của nàng. Nhưng nàng có vẻ hài lòng - thế là được rồi. K thích nàng. Nàng xinh xắn và khéo léo. Nàng hồn nhiên thụ hưởng sự được-đi-chơi-cùng-K vào một tối thứ Bảy. K lén quay sang nhìn nàng. Nàng đang mơ màng một điều gì đó; ánh mắt vui vui tản mát ở phía xa. K vội quay đi. Tiếng nhạc từ đôi loa Bose - một bài hát tình yêu - làm cho K không lộ tẩy. Cứ như thể nó đang thay K tâm sự với nàng.

Không có âm thanh, con người biết làm gì với ý nghĩ của mình?

*
Không kể loài người, các con đực của các loại động vật có vú chỉ thực hiện các hoạt động “cưa”, “tán”, “hẹn hò”, “cặp”, “bồ bịch” “gây ấn tượng” vào một mùa nhất định trong năm. Hoạt động này thường chỉ hạn chế ở việc dùng âm thanh ghẹo cái, đánh nhau tranh cái, nhảy cái. Chấm hết. Không đi kèm trách nhiệm sau cưa/tán/hẹn hò/cặp/bồ bịch; cũng không có ý thức trách nhiệm trước cưa/tán/hẹn hò/cặp/bồ bịch. Một tiến trình tự nhiên hoàn hảo.

Phần lớn thời gian còn lại trong năm, động vật có vú bậc cao chỉ phân biệt giữa thời gian săn mồi và nghỉ ngơi. Chúng không phân biệt ngày thường và cuối tuần; không có Gin, không có Marl, không có gái ở cạnh. Chúng không biết thế nào là “không có gì sướng bằng”.

“Gì” là một khái niệm xa lạ với thế giới tự nhiên.

“Bằng” là một khái niệm xa lạ với thế giới tự nhiên

*
Sự tự ý thức về sự phù phiếm cuối cùng thường cũng không ngăn được bản thân sự phù phiếm.

Sự tự nhận thức về khả năng nhận thức rút cục (thường) cũng không ngăn được vô thức.

*
11 giờ đêm K đưa bạn gái về nhà. Cô gái không dám đi lâu hơn giờ giới nghiêm của Mẹ. Tối thứ Bảy như vậy là hoàn hảo.

Trước khi đi ngủ, K. kiểm tra email và đọc tin cuối ngày.

Internet kéo con người lại gần; đồng thời bóp méo không gian và thời gian truyền thống; bóp méo nhịp sống của con người. K cảm thấy giấc ngủ bây giờ nặng nề hơn vì khi ngủ, K bị đẩy ra ngoài dòng chảy thác loạn đang diễn ra bên ngoài. Nỗi sợ bị bỏ rơi thường trực cả trong giấc ngủ. Buổi sáng nào cũng thế, việc đầu tiên K làm là kiểm tra email và đọc tin tức để yên tâm rằng mình vẫn còn tồn tại. Và, quan trọng hơn, mình “đang kết nối”.

K lên giường. K từ chối những ý nghĩ đang chạy nhảy trong đầu. K từ chối những chuỗi so sánh đang trỗi lên một cách khó cưỡng lại.

*
Những tiếng nói của một con người có thể một đời không bày tỏ hết. Bóng dáng của chúng lấp loá ở đây đó; đôi khi xấu tồi tệ so với cái mà chúng định thay thế. Sự vật lộn của con người là đáng quý nhưng bản thân sự vật lộn cũng không thể là cứu cánh khi sản phẩm của sự vật lộn vẫn chỉ là những miếng vỡ phù phiếm của tư tưởng.

K nghĩ về thế giới rộng lớn mà chẳng có chốn dung thân.

K nghĩ thứ Bảy tuần tới, có lẽ K sẽ ngồi nhà xem chương trình Thế Giới Động Vật.
Nhưng K sẽ giải thích thế nào với thế giới đây? K mới 25 tuổi, đẹp trai, có học, và chưa vợ.

Cần quá nhiều dũng cảm và nhận thức để có thể sống một cuộc sống thực sự trong thế giới này.

Chú thích:

* Truyện đăng nguyên bản trên eVăn theo sự đồng ý của tác giả.

1 : Thống kê này do tác giả bịa ra.
2 : Thành Chương: hoạ sĩ Việt Nam đương đại có tiếng.
3 : Kurt Cobain: thành viên đứng đầu ban nhạc Rock nổi tiếng Nivarna.
4 : Che Guevara: một trong những thủ lĩnh cách mạng ở Cuba cùng thời với Fidel Castrol; một biểu tượng của tự do và nhiệt tình tuổi trẻ.
5 : Từ này do tác giả bịa ra bằng cách gõ vớ vẩn lên bàn phím.
6 : Các thống kê này có thật, lấy theo nguồn từ Viện Ma tuý của Mỹ.
7 : Lấy ý từ ảnh chụp các cai tù nữ người Mỹ đối xử với tù binh Iraq trong vụ việc ầm ĩ hồi năm 2004.
8 : Paplov: nhà khoa học người Nga đã xây dựng khái niệm phản xạ có điều kiện và vô điều kiện dựa trên các thí nghiệm về sự tiết nước bọt của chó khi thấy đèn sáng.
9 : Watson: một nhà khoa học Mỹ, người nghiên cứu hành vi của con người như các phản xạ dựa trên các kích thích của môi trường.
10 : Câu này lấy ý từ thí nghiệm của Paplov.
11 : Các nhà khoa học đã làm thí nghiệm trên chuột bạch và thấy chúng có thể sống trong một cái lồng thí nghiệm nhỏ một cách “bình thường”, không có các biểu hiện điên loạn hoặc suy sụp thể chất.
12 : Theo như các thông tin mới nhất thì thời gian lâu nhất mà một người có thể giam mình trong một căn phòng ở dưới lòng đất, đầy đủ thức ăn, thậm chí có cả TV, nhưng không được tiếp xúc với bất kỳ ai là 40 ngày. Sau đó thì người kia không thể chịu đựng tiếp được.
nkali
26-08-05, 00:04
Phù phiếm truyện viết cứ khơi khơi, chơi chơi, lại còn vui vui...như những cái điện thư tâm tình của hai người bạn gom góp lại, tạo thành truyện.

Sất à, chị chợt nghĩ sao Sất không lấy ngay tài liệu phong phú ở thanhnienxame này làm quả tiểu thuyết trong năm. Này nhé, Mãi dâm của Miên, Vận động không ăn thịt chó của Giáng Thu, Bài văn 10 điểm của Pepper, Giá trị con người nằm ở mô? của Thíchkhách... Chọn 9 đề tài thú vị và gây cấn xong biên tập lại. Mỗi topic độc lập như mỗi truyện ngắn, nhưng gom lại thành cuốn tiểu thuyết, và sử dụng Những câu chuyện bí ẩn hậu trường trong khách sạn Hilton của Lạng Tư làm sợi chỉ xuyên suốt nối kết 9 đề tài lại với nhau. Viết với văn phong diêm dúa của Giáng Thu, khó hiểu của Thúy Quỳnh, gẫy gọn của Cavenui, chừng mực của Mây, chỉ dẫn của Hồng, bất cần của Tia... Ô là la, chị đảm bảo đây là cuốn tiểu thuyết hấp dẫn, mới lạ, táo bạo, thu hút... nhất!
nkali
26-08-05, 00:13
Chú thích:

* Truyện đăng nguyên bản trên eVăn theo sự đồng ý của tác giả.

1 : Thống kê này do tác giả bịa ra.
2 : Thành Chương: hoạ sĩ Việt Nam đương đại có tiếng.
3 : Kurt Cobain: thành viên đứng đầu ban nhạc Rock nổi tiếng Nivarna.
4 : Che Guevara: một trong những thủ lĩnh cách mạng ở Cuba cùng thời với Fidel Castrol; một biểu tượng của tự do và nhiệt tình tuổi trẻ.
5 : Từ này do tác giả bịa ra bằng cách gõ vớ vẩn lên bàn phím.
6 : Các thống kê này có thật, lấy theo nguồn từ Viện Ma tuý của Mỹ.
7 : Lấy ý từ ảnh chụp các cai tù nữ người Mỹ đối xử với tù binh Iraq trong vụ việc ầm ĩ hồi năm 2004.
8 : Paplov: nhà khoa học người Nga đã xây dựng khái niệm phản xạ có điều kiện và vô điều kiện dựa trên các thí nghiệm về sự tiết nước bọt của chó khi thấy đèn sáng.
9 : Watson: một nhà khoa học Mỹ, người nghiên cứu hành vi của con người như các phản xạ dựa trên các kích thích của môi trường.
10 : Câu này lấy ý từ thí nghiệm của Paplov.
11 : Các nhà khoa học đã làm thí nghiệm trên chuột bạch và thấy chúng có thể sống trong một cái lồng thí nghiệm nhỏ một cách “bình thường”, không có các biểu hiện điên loạn hoặc suy sụp thể chất.
12 : Theo như các thông tin mới nhất thì thời gian lâu nhất mà một người có thể giam mình trong một căn phòng ở dưới lòng đất, đầy đủ thức ăn, thậm chí có cả TV, nhưng không được tiếp xúc với bất kỳ ai là 40 ngày. Sau đó thì người kia không thể chịu đựng tiếp được.

Có cần đăng một loạt chú thích dài ngoằng như thế này không nhỉ? Cứ như mua cái nồi cơm điện phải đọc bản hướng dẫn kỷ càng trước khi xài.

Bây giờ người đọc bớt... dốt hơn ngày trước nhiều. Cái gì không hiểu chúng gúc-gồ phát là xong ngay.
James
26-08-05, 00:18
Lấp lánh leng keng, dở hơi bỏ con mẹ! Văn của PV từ trứớc đến giờ chả đáng 1 xu. So với Sất còn chả đáng!
ThuAnh
26-08-05, 00:30
James nói năng vớ vẩn bò mẹ. Giọng văn của Phan Việt đặc biệt mới lạ nên mới được trao giải, chú đọc xem đến Thiệp hay Hoài cũng làm đéo gì có cái giọng ấy. Tìm mãi, tìm mãi mà không thấy được, cuối cùng có mỗi Vó bò của Phan Anh là so sánh được. Mà lại nói so sánh, đấy là viết từ năm xửa năm xưa lúc chắc cũng ba sọi dồi. Nên nói Phan Việt không có giá trị là láo. Cực láo. Vó bò của Phan An cũng được có nhỡn đăng những trên evăn, nhuận bút hơi bị cao cũng có những trăm rưỡi một triện. Cùng một giọng văng thằng giai ba chọi được trăm rưỡi, con bé hai chọi được mười năm chiệu. Cùng một giọng văng, Phan Việt nhận được số tiền bằng mười Phan An, hỏi Phan Việt giá trị gấp mấy lần Phan An? Bài chiên tán lớp 4 đấy! Giải đi.
James
26-08-05, 00:34
Phan Việt viết văn nói thẳng là nhạt và ngu, lại còn khiên cưỡng, cố gắng lên gân lên cốt. Nhồi nhét các kiến thức hổ lốn và chưa kịp tiêu hóa để tỏ vẻ sinh viên du học!

Phan An thì cũng dạng đó, nhưng còn được một chút gì đó khôi hài, mặc dù khôi hài rẻ tiền, nhưng cũng có thể đem so với 1 ly trà đá miền Nam có cho vài hạt đường!

Còn văn Phan Việt y như miếng giấy chùi đít! Một ít Việt Nam vàng vàng, và lem nhem thoang thoảng vài mảnh văn minh nhiều màu, chưa kịp tiêu hóa!
nkali
26-08-05, 00:41
Tớ đọc "Phù Phiếm Truyện" xong, chẳng để lại dấu ấn gì, nhưng để xem những truyện còn lại trong tập truyên thế nào, nếu cũng sàng sàng thế này thì...giật được giải do báo Tuổi Trẻ trao tặng cũng chẳng ngạc nhiên. Cứ khơi khơi, chơi chơi, vui vui... vô thưởng vô phạt, quan trọng là đừng đe dọa... sự suy nghĩ của ai cả là chuẩn.
James
26-08-05, 00:47
Phan Việt đã mấy năm nay là cộng tác viên của Tuổi Trẻ Chủ Nhật, chuyên về các thứ tản mạn lấp lánh leng keng, bút kí hồng hồng tim tím! Thế nên khi họ tổ chức giải cũng ưu ái gà nhà chút, có là lạ? Có lạ là không hiểu sao Tuổi Trẻ vẫn còn đủ liêm sỷ để xếp đống giấy chùi đít này xuống hạng nhì! Cứ tưởng là nhất rồi chứ!
ThuAnh
26-08-05, 00:48
Nkali nói đúng, giải Tuổi trẻ thực ra là dành cho những người nghiệp dư, thích nghịch và nghịch tốt. Như Phan Việt nghịch giọng văn Phan An. Thế là tốt. Nó cũng không phải là một giải dành cho nghệ thuật gì nên mới nói văn như nhau mà hơn nhau mười lần là như vậy. Nhà văn An Nam khổ như chó cũng là như vậy. Ai bảo Phan An đăng triện lên evăn. Cứ có chữ văn vào là nhục rồi. Là chó rồi. Phải tuổi hai mươi du học cơ. :)
James
26-08-05, 00:57
Nkali cần gì đọc. Đại ý chuyện nào cũng có một (hoặc vài) người trẻ tuổi, nghèo nghèo, giỏi giỏi, chán chán, hay suy nghĩ, nói năng thì có 1/2 tiếng Anh, 1/2 trích dẫn Tây Tàu.

Cuối chuyện thì kết luận đại ý hoặc là sống tốt thì vẫn hơn, hay là trẻ thế này thích nhỉ. Nói chung cứ đem báo phụ nữ, tạp chí mực tím, và sách giáo khoa cấp 3 cắt ra thành từng mảnh, rồi ghép ngẫu nhiên lại với nhau là ra văn Phan Việt!

Cần gì phải đọc cho mất thời gian!
ThuAnh
26-08-05, 01:01
Thiếu rồi, người trẻ tuổi phải hài hước hóm hỉnh trí tệ. Triện viết xong phải chú thích bên dưới kia là câu của ông ABC nên rất trí tệ, câu mnp mỗi khi anh ấy nói xong thì tất cả những sinh vên đủ trí tệ để hiểu, có sense of humor đều cười ồ lên vui vẻ sảng khóai. Anh ấy cũng thật hài hước. :24: (cười mẫu cái)
nkali
26-08-05, 01:02
James viết,
Cần gì phải đọc cho mất thời gian
bắt tay đồng ý!
Gaup
26-08-05, 01:32
PV là hải đăng Thăng Long, các bác phê bình cũng vừa phải hộ cái đi.
Gaup
26-08-05, 01:39
Bên kia người ta viết bài cảm nhận phê bình hoành tráng như thế này chứ, các bác em mang tiếng giỏi giang với xuất bản phẩm hoành tráng khắp ngoại quốc đâu đâu mà không viết nổi 3 câu cảm thụ cho ra hồn. Em chán các bác, giỏi như các bác mà không viết được một đoạn cho ra hồn thực cũng bằng thừa.



by Ruồi trâu - đăng trên Thăng Long IIIIIIIIIIIIIIIIIII

Phù phiếm truyện cảm
Tặng Phan Việt

Tôi gặp lại tôi-vài-năm-trước trong Phù phiếm truyện. Trong tư tưởng tôi, tôi như là dòng chảy của tư tưởng. Tất nhiên là, người ta không thể tắm hai lần trên dòng tư tưởng của mình. Vì thế, tôi vui khi gặp tác giả qua Phù phiếm truyện. Nhưng mỗi cá nhân hầu như chỉ chảy trong/và chảy lại dòng tư tưởng của một nhân loại mang tính lịch sử cụ thể. Tôi hiểu rằng suy nghĩ của Phan Việt, cũng như việc tôi gặp chị cũng tất yếu như thế. Tôi cố gắng nhớ lại dòng chảy của tôi, để hình dung về mạch tư tưởng mà Phan Việt đã chảy qua, chứ không phải Phù phiếm truyện-như là một lát cắt của nó.

Lần đầu tiên tôi cảm nhận được nỗi sợ hãi phải đặt mình trong sự tĩnh mịch của nội tâm là trong những năm đầu du học. Khi ấy, tôi đột nhiên bị đẩy ra ngoài cuộc bị sống-bị đẩy đi, bị đủn tới, bị lôi kéo bởi muôn ngàn sự kích thích nhỏ của đời sống nhắng-cả-lên ở cái thế giới Hà nội của tôi-chật hẹp và chằng chịt. Khi đời sống bên ngoài gần như tịch mịch: không có sinh nhật, du ngoạn, ma chay, cưới hỏi, ăn khao, mừng tết. Lần đầu tiên (bị buộc phải) tư duy miên man bất tuyệt nhiều tháng ròng, tôi đã chảy lại cái dòng chảy tư tưởng mấy trăm năm của bộ môn mà tôi nghiên cứu. Mỗi khi ngoi lên khỏi cái dòng chảy ấy và ngoảnh đầu nhìn lại Việt Nam, tôi thấy Việt Nam ồn ào khác hẳn nơi tôi đến. Tựa như một câu chuyện về nhạc sĩ dương cầm về cuối đời nghe được những âm thanh mà không ai khác nghe thấy: VN ồn ào trên đường phố, trong nhà, vào lúc rạng sáng hay trong đêm tối, trong cả giấc ngủ và tư duy-đến độ người sống ở đó không nhận ra sự ồn ào ấy.

Nếu một cảm nhận của ta chỉ là tương đối, chỉ tồn tại trong so sánh với các cảm nhận khác (như nóng chỉ là nóng hơn một cái khác), và nếu người ta sinh ra-sống và chết đi trong ồn ào, thì khi sự vắng bặt trong tâm tưởng hiện diện, người ta cũng có thể nói được rằng đó chính là âm thanh của im lặng. Phan Việt đã cảm được âm thanh của im lặng-và những âm thanh như thế thực ra lại không quá hiếm, miễn là người ta đi xa chốn ồn ào một chút. Nghe nó, người ta sẽ dễ dàng nhận thấy nhiều điều. Ví dụ như sự phù phiếm của hầu hết những “lý cớ” mà người ta vẫn thường nhầm tưởng là “lí do” và vẫn quen dùng để giải thích việc mình làm hàng ngày. “Sự tự ý thức về sự phù phiếm cuối cùng thường cũng không ngăn cản được bản thân sự phù phiếm”. Những triết lí kiểu như thế, tôi hiểu rằng, đã đến rất tự nhiên với chị, như thể một tiếng thốt của tư duy vô thức (kể cả sau khi tự ý thức được về khả năng nhận thức ;-)). Một sự gặp lại khác, là người du học bị tách khỏi đời sống ồn ã inh tai thường có nhu cầu re-connected với những kích thích, những xung động mà họ đã rất quen thuộc. Và qua đời sống ảo qua internet-vốn đan xen chằng chịt với cái gọi là đời sống “thực”, sẽ tương đối dễ dàng nhận thấy tính ảo-ước lệ của đời sống trước đây. Ý tưởng này đã mang trong mình vị mặn của Phật giáo Đại thừa: Các pháp chỉ do tâm mà biến hiện.

Khi một người ta bắt đầu quán tưởng như thế này, thì tức là người ấy đang đi dần đến một bước ngoặt về cách nhìn thế giới. Người ta có thể dừng lại (bản thân sự dừng lại cũng là một dòng chảy-chảy mà không biến đổi) để trở thành một người hiện sinh (Ở đây, tôi coi hiện sinh như là một cảm quan về đời sống, chứ không phải là một sản phẩm duy lý và tư biện về đời sống). Người ta cũng có thể bước tiếp để khám phá thế giới của im lặng (đúng vậy-đó là cả một thế giới, cũng nhiều màu sắc như thế giới ồn ào chát chúa bên ngoài K, chứ không phải là một nốt lặng tạm thời và lạc lõng trong một bản âm thanh miên viễn và phù phiếm của đời sống). Thường thì người phương Đông sẽ theo ngả đạo Phật, vì nó là một dòng sông tư tưởng mạnh mẽ đã cuộn chảy về phía tịch lặng từ hàng ngàn năm.

Nhưng tôi biết, và có lẽ Phan Việt cũng đã biết, chị mới chỉ bước một bước đầu tiên vào thế giới của im lặng. Ít ra là trong Phù phiếm truyện, tác giả đã chỉ ấn vào K nhận thức về sự phù phiếm và sự “thừa thãi” của suy nghĩ và suy nghĩa. Theo nghĩa này, Phù phiếm truyện mang trong mình màu sắc “Trang hóa bướm” của Lão giáo. Hiển nhiên, nhận ra sự phù phiếm, tự nó không đủ để ngăn cản bản thân sự phù phiếm. Nhưng phủ định đời sống phù phiếm tuyệt đối cần thiết để vượt ra ngoài vòng phù phiếm, cũng như người đang học Thiền phủ định “núi không là núi, nước không là nước”. Phủ định được nó-trong duy lý- là đã bước đến trước cửa Thiền. Chỉ cần tiến thêm một bước nữa, quán niệm về sự phù phiếm ấy cho trọn vẹn (và không cần tìm kiếm một cái gì khác-như thượng đế), thì chính sự nhận thức tròn đầy về sự phù phiếm sẽ làm thay đổi dòng suy tư bất tận của chính mình-tức là cái tôi của con người. (Điều này hẳn nhiên không xa lạ với đạo Phật: đây chính là phép quán tâm vô thường). Khi dòng suy tư bị thay đổi theo hướng ngày càng ít bị ngoại giới xô đẩy hơn, dòng chảy của nó phẳng lặng hơn, nước trong hơn, và nhiều thứ mới sẽ hiện ra. Liệu những thứ mới hiện ra trong dòng suy tư khi tâm đã phẳng lặng có phải là một sự phù phiếm khác không? Ý kiến của người trong thế giới phù phiếm sẽ không có ích gì cho câu trả lời, cũng như đừng hỏi con cá về thế giới của loài chim. Xin không nói thêm gì nữa, vì lúc này tôi chưa đủ lời.
***
Trên cái background ồn ào đến chát chúa của một Việt Nam đang thời tích lũy tiền tư bản thì một dấu lặng như Phan Việt đột nhiên ồn lên và lạ lẫm. Sự ồn lên trước một điều lẽ ra không mới ở một đất nước đã có cả nghìn năm Phật giáo thể hiện sự nghèo nàn trong nội tâm của văn chương hiện nay lẫn sự vong bản. Có lẽ Phan Việt đã đi lạc trở lại thế giới của trầm mặc Đông phương nghìn năm bởi vì chị đã vô tình lạc ra ngoài đời sống ồn ào ấy. Cũng chính vì thế mà Phan Việt trở nên có ý nghĩa-nhất là nếu chị vẫn tiếp tục chảy trong dòng suy tư này. Sức trầm tư của một nhà văn nữ còn rất trẻ cũng thêm một tín hiệu khiến người ta trông đợi một thế hệ trí thức mới đủ sức tạo nên một thời kì Ánh sáng trong đời sống tinh thần của người Việt.

Phù phiếm truyện, với tôi, chưa phải là một truyện ngắn thâm hậu. Nó nhồi tư tưởng-dù khá màu mỡ- của tác giả vào hai nhân vật không được khắc họa công phu và có đời sống riêng. Truyện không hề có thoại, và cuộc gặp của K với cô bạn gái chỉ là cái cớ cho tác giả tâm sự. Người đọc có cảm giác đang nói chuyện với chính Phan Việt chứ không phải chiết ra từ K. Bỏ chúng đi, Phan Việt hiện nguyên hình và những ý tứ sâu sắc trong truyện chẳng mảy may thay đổi. Phù phiếm truyện có vẻ như là một tiểu luận trá hình thành một truyện ngắn-và điều này rất phổ biến trong văn học trẻ. Những truyện không có chuyện (và thường khi-không có nhân vật) là một đặc tính nổi bật trong những tác giả nữ trẻ như Phan Thị Vàng Anh, Nguyễn Thị Châu Giang v.v. thường là do bút lực chưa đủ thâm hậu và tác giả chưa đủ khả năng kết tinh những chi tiết của đời sống. Xét về nghệ thuật dựng truyện, Phù phiếm truyện chưa bằng các truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp hay Hemingway. Ở đó, những triết lí không lộ thiên, mà nằm dưới những lớp tro xám của chi tiêt thường nhật-tưởng chừng rất tình cờ, nhưng thực ra đã được tinh lọc đến cao độ để hiện ra dưới vẻ tình cờ.

Tuy nhiên, tôi trân trọng sức nghĩ của Phan Việt, và tin rằng sức viết của chị sẽ ngày càng mạnh hơn. Một chi tiết đẹp cho thấy một sức viết đang tiềm tàng: “Lạ là một thứ added value, không có hình thù cụ thể nhưng có thể truy dấu qua hóa đơn tính tiền khi K trở về nhà” (mặc dù những câu tiếp theo trong đoạn này hoàn toàn có thể bỏ đi được. Bis: câu kết của truyện đặc biệt lạc lõng, không có gì trước đó khiến người đọc có thể thổi vào đó một ý nghĩa sâu sắc). Có lẽ Phan Việt rất hiểu điều này khi trả lời phóng vấn báo Tuổi trẻ, chị đã nhấn mạnh rằng chị mới chỉ bắt đầu. Xin mượn lời một nhà văn già đã từng nói với một nhà văn trẻ để kết thúc bài này: “tôi thích văn chương Phan Việt, nhưng còn thích con người của chị hơn”.
ThuAnh
26-08-05, 01:40
Các thuyền khi bơi tránh sang phía phải. Nơi đây đã từng có một ngọn hải đăng.
nkali
26-08-05, 01:41
Gấu viết,
PV là hải đăng Thăng Long, các bác phê bình cũng vừa phải hộ cái đi.
Ô, thế hả? ai biết đâu? sao không xi-nhan trước?
Gaup
26-08-05, 02:10
Em cũng hơi thất vọng đọc truyện phù phiếm của Phan Việt là truyện được coi là đặc trưng của cả tập truyện nên được lấy tên đặt cho cả tập truyện dự thi. Cũng như một số bạn khác, em tiếc là một số truyện của bác Phan An đã đăng trên Thăng Long không được gửi đi thi. Em cũng tiếc cuộc thi này chắc chắn sẽ không chấp nhận những tác phẩm như truyện chiến đấu giả tưởng của đại tá Scrotum Liệt sỹ Lũng Bìu hay 8 nguyên tắc đẽo gái mạng của bác AV - nếu có thì ba bác có tên trên đây chắc chắn đều đã giành được giải cao trong cuộc thi văn chương mùa xuân cuộc đời ở trên.

Trước khi em cảm nhận tiếp em muốn tạm dừng để kể một truyện cười, không tẹo nữa em quên mất. Truyện cười này hôm qua em vừa đọc được, một dạng truyện cười chính trị của Đài phát thanh yerEvan nổi tiếng ở Liên Xô cũ. Các bác nào thích đọc thêm có thể tra google "Radio Yerevan" - truyện cười báo cáo đọc hài hước vãi đái. Toàn những câu bôi nhọ nhà nước Liên Xô cũ, những trò nhố nhăng bôi xanh bôi đỏ tô hồng hô khẩu hiệu, nhất quả đất nhì vũ trụ tiến tới tương lai. Các truyện này thường bắt đầu bằng một câu hỏi và punch line là một câu trả lời. Ví dụ một truyện:

Hỏi: Tại sao hôm qua bể bơi trung ương lại đóng cửa?
Giả nhời: Tại vì người ta cần chỗ để phóng ảnh lãnh tụ.

Truyện hôm qua em đọc thế này:

Tin của TASS (Thông tấn xã Liên Xô cũ): Hôm qua ở vùng biên giới Nga Trung, một nhóm lính Trung Quốc ăn mặc giả làm nông dân đã nổ súng bắn vào một chiếc máy cày của chúng ta. Máy cày đã nổ súng bắn trả sau đó cất cánh bay đi.

Hà hà hà hà, truyện này đọc buồn cười chết cha. Em ngồi cười rung bần bật. Khi trước còn có một thằng người Estonia kể cho nghe truyện này nữa:

Trên đường có ba người lạc quan mặc thường phục đang bám sát một người bi quan.

Truyện này cũng hay thật là hay.

Nói chung, văn chương theo em, ít ra phải đạt được đến tiêu chuẩn đấy, phải nói ra cái gì đấy, phải chuyển tải thông điệp gì đấy, phải có chút ý nghĩa gì đấy. Càng hay là càng sâu sắc, càng nhiều liên tưởng, càng uốn éo uốn lượn vật lộn. Câu văn đẹp đẽ viết rất dễ, em các bác ngồi nôn một lúc cũng được một chậu 1 phút 50 từ, đoạn văn đọc lên tả mùa nào ra mùa đấy, cảnh đẹp tít mù, xúc động sâu sắc, mà rồi để làm gì.

Nhìn trong các bạn thăng long có nhiều người có văn phong ổn định có thể đã đáng gọi là văn cách: như bác nkali em chuyên giả gái viết thơ dâm, bác Ngố em chuyên giả ngố viết truyện cười, bác Phan An em chuyên giả dâm viết truyện gái, bác Sất em chuyên giả tỉnh viết truyện điên, bác Lãng em

tiêu chuẩn đầu tiên em đặt ra khi lựa chọn người viết yêu thích của em là văn chương phải hàm ý, phải nói A mà thực ra là nói B nhưng thực ra là nói C và từ đó liên tưởng đến C. Nhìn xung quanh đây thực chỉ có hai người là bác Phan An em và bác Vũ em thời trước khi chuyển hẳn sang chủ nghĩa hiện thực dâm đãng là làm các việc đó rất là nhàn tản, kiểu không cảm thấy lên gân hay cố gắng. Nếu phải lựa chọn em sẽ lựa chọn câu cú viết lách chẳng ra gì nhưng bên trong là một cơ thể văn chương cường tráng hơn là một bề ngoài cường tráng nhưng bên trong là một cơ thể văn chương của một đứa trẻ lớp 6 phổ thông cơ sở. Em thích đọc các thứ mà như tác giả thì thụt thậm thụi với mình, như mình chia sẻ tâm can của người ta, như mình là một người duy nhất hiểu. Những người viết như thế rõ ràng không viết hướng tới số đông bởi vì số đông không thể cảm nhận được những ẩn ý, những liên tưởng phức tạp và cao siêu, những thứ tưởng như nói về các điều bẩn tưởi trong lòng người nhưng lại thực ra là nói về những điều vĩ đại. Em mê mẩn các thể loại văn chương có double entendre...

Đọc truyện phù phiếm của PV làm em nghĩ đến đọc mấy cái blog, cái format in hệt thế. Bọn viết blog nhiều khi viết cute ra phết, câu cú gẫy gọn, nhiều hình ảnh cá nhân gợi trí tò mò, đôi khi cũng có chút hài hước làm mình khẽ cười nho nhỏ gật gật - nhưng em chưa thấy blogger nào có thể gọi là nhà văn vĩ đại. Em nghĩ PV với thời gian và kinh nghiệm sống có đủ tư chất để trở thành một nhà văn lớn của Việt Nam, nhưng tạm thời thì chưa - một người viết đẹp chứ chưa thể nói một nhà văn đúng cách. Xung quanh các nhà văn việt nam bây giờ em chẳng thấy ai đáng gọi là nhà văn đúng cách - à có, NHT DTH PTH - em thực ra rất thích Ma Văn Kháng và Lưu Quang Vũ - nhưng những người trẻ hơn thì chưa thấy đáng gọi là nhà văn. Đọc mấy truyện ngắn hàng tuần ngừoi ta đăng trên the New Yorker xong đúng là nghĩ đến văn chương Việt Nam xấu hổ thật. Nhiều khi lắm bọn chưa phải là nhà văn có tiếng tăm gì mà sao chúng nó viết cứng cỏi thế hả trời. Giải thưởng sao lại trao cho blogger hả trời? Mà trong nền chung như thế, PV nhà chúng ta chắc chắn phải vượt lên rồi.

Xin chúc mừng em.

Thế này khéo em nhảy mẹ ra viết văn, mà sao em lười thế, nghĩ đến việc phải gạch đầu dòng rồi đút lời vào mồm nhân vật kiểu gượng ép là em thấy chán tụt hứng mẹ nó rồi. Nhưng thế nào cũng có lúc em viết truyện gì đó đặng đi thi kiếm ít triệu về chia cho Sất.
Bắc Thần
26-08-05, 02:18
blah blah blah ...
Nhìn trong các bạn thăng long có nhiều người có văn phong ổn định có thể đã đáng gọi là văn cách: như bác nkali em chuyên giả gái viết thơ dâm, blah blah blah ...



nkali vô thanh minh đi em. Điệu này chắc anh thề với Giàng là phải cai phỏm khoảng hơn tháng quá.
Nẫu
26-08-05, 07:01
nkali vô thanh minh đi em. Điệu này chắc anh thề với Giàng là phải cai phỏm khoảng hơn tháng quá.
Hả? Phí tinh (thần) mình mộng hão!
Nẫu
26-08-05, 07:22
.

Nhìn trong các bạn thăng long có nhiều người có văn phong ổn định có thể đã đáng gọi là văn cách: như bác nkali em chuyên giả gái viết thơ dâm, bác Ngố em chuyên giả ngố viết truyện cười, bác Phan An em chuyên giả dâm viết truyện gái, bác Sất em chuyên giả tỉnh viết truyện điên, bác Lãng em


Lãng nó làm sao bác Gấu? Vậy là Lãng lên chức hải Đăng bằng với mấy bác kia à?
Vu~
26-08-05, 07:56
..Thế này khéo em nhảy mẹ ra viết văn, mà sao em lười thế, nghĩ đến việc phải gạch đầu dòng rồi đút lời vào mồm nhân vật kiểu gượng ép là em thấy chán tụt hứng mẹ nó rồi. Nhưng thế nào cũng có lúc em viết truyện gì đó đặng đi thi kiếm ít triệu về chia cho Sất.
Kiếm nhiều tiền xong đã chứ!
Thằng vinh với thơ với chữ thì 100 thằng may có 1. Thằng vinh vì kiếm được nhiều tiền (vừa vừa thôi cũng được) 100 chắc cũng hơn 2.
quasa
26-08-05, 08:22
Gấu ơi. Tớ ngu, nhưng mà cũng thích đọc thể loại Radio Yerevan như gấu nói, chỉ cho tớ trang Gấu đọc được nhé. Thnk
em anh Bim
26-08-05, 08:41
... nhưng cũng có thể đem so với 1 ly trà đá miền Nam có cho vài hạt đường!


Trà đá miền Nam ko bao giờ cho đường. Cho đường vào thì thật là tởm!

Đọc Phù phiếm truyện, chẳng thấy gì là phù phiếm. Vì nhẹ quá.
Gaup
26-08-05, 08:54
Gấu ơi. Tớ ngu, nhưng mà cũng thích đọc thể loại Radio Yerevan như gấu nói, chỉ cho tớ trang Gấu đọc được nhé. Thnk

http://en.wikipedia.org/wiki/Radio_Yerevan

http://en.wikibooks.org/wiki/Jokebook:Radio_Yerevan

http://en.wikibooks.org/wiki/Jokebook:Radio_Yerevan_2
Cavenui
26-08-05, 09:31
Đọc Phù phiếm truyện (truyện ngắn, chứ không phải tập truyện ngắn) em thấy:
- văn đẹp, viết có duyên
- có cảm tình với tác giả.

Và chỉ thế. Đọc xong là quên. Không nghĩ ngợi gì nữa.

So sánh với nhạc thì Phù phiếm truyện giống như 1 bài hát của Carpenters, giọng của nữ ca sĩ chính đường mật, hòa âm chỉn chu. Và chỉ thế.
pixie
26-08-05, 09:49
em thích truyện của chị Phan Việt. Nhẹ nhàng và có cái gì đó rất trong!
Tiểu Đông Tà
26-08-05, 10:43
TĐT chưa gặp PV, cũng không đủ lê la để biết nhiều về con người offline của chị, nhưng từ rất lâu, rất lâu, những suy nghĩ, cảm nhận của chị về con người, về CS .... đã trở nên rất rất thân quen. Nó là những hoài bão của tuổi trẻ : được mơ, được ước, được khám phá, tìm kiếm, được cống hiến, được thể hiện .... Chân trời của chị luôn là 1 màu xanh đầy hy vọng vì ngay cả khi chị viết về những mặt trái của CS thì đó cũng vẫn là 1 giọng văn hóm hỉnh, làm con người ta chạnh lòng nhưng không vì thế mà nhìn đời u ám đi.


“tôi thích văn chương Phan Việt, nhưng còn thích con người của chị hơn”. :flag:
Eros
26-08-05, 11:26
Quá thường. Ko biết các truyện khác trong tập thế lào, nhưng lấy làm tên cho cả tập hẳn phải có gì đấy tiêu biểu. Tuyển chọn hiệu đính chính là Hải đăng Gỗ Mun nên ta phải tin là chính xác hehe

Em đọc qua qua và có một số nhận xét qua qua:

- Nói chung vẫn thuộc dạng văn ăn mình
- Cố tỏ ra thông minh và hiểu biết, hơn mức cần thiết
- Những người thông minh thường đã khó sâu sắc. Vừa cố tỏ ra thông minh vừa sợ ko dám sâu sắc, nên cuối cùng thành quá nông.
- Những chi tiết trong triện có thể xa lạ và do đó trở nên thú vị với ban giám khảo là các anh chị già già chứ đã nhàm với các cư dân của cộng đồng mạng
- Viết để cho vui và đọc cũng chỉ để cho vui.
James
26-08-05, 11:35
- Những người thông minh thường đã khó sâu sắc. Vừa cố tỏ ra thông minh vừa sợ ko dám sâu sắc, nên cuối cùng thành quá nông.

Eros viết câu này thần kinh đe'o chịu được. Sao phải cố gắng khoác đôi kính thông minh vào một gương mặt nhạt nhẽo như thế để làm gì?

Còn về các nhận xét khác thì có thể chia sẻ được.
Zin
26-08-05, 11:35
Tiny viết vẫn ngộ như xưa đấy chứ. Ý tứ vẫn rất mạch lạc, giọng văn mượt mà và truyện khá chặt chẽ. Thậm chí bớt hẳn cái khoản phiêu êm đềm vẫn thường có. Nhưng đúng như mọi người nhận xét có chút gì chưa tới.
Mấy bạn Giêm giếc gì nói năng thô lỗ sống sượng thế nhỉ? Cái mốt phỉ nhổ ở Thăng Long xem ra quá tả rồi đấy. Dâm đãng thì có nhưng nhéo thấy hào hoa đâu sất.
James
26-08-05, 11:47
Cái gì mà thô lỗ? Cái gì sống sượng?

Văn chương như đống giấy chùi đít. Thậm chí đếch bằng, vì nhạt hoen hoét. Vàng vàng vài mẩu Việt Nam, thâm thâm thum thủm vài cục nước ngoài tiêu hóa chưa xong!

Viết lên diễn đàn ba lăng nhăng thì sao cũng được. Nhưng mà đem đi thi thì phải chịu nằm dưới búa rìu dư luận là đúng rồi!
Zin
26-08-05, 11:53
Bác James hay nhỉ? nhạt thế nào? thâm thế nào? Bác cứ phân đi rồi hẵng ba hoa. Em là em ghét nhất cái loại người nói leo như thế. Chửi thì ai chả chửi được. Em thật bác chửi kiểu shit shiếc như bác tất cả member ở đây đều ngồi 2 giây là ra vài trang A4. Bác chê thì chê cho hẳn hoi, có lý lẽ, có dẫn chứng thể hiện là bác cũng có ăn có học. Mà quan trọng là bác có đọc đâu mà biết người ta viết nhạt thế nào. Bác nhở?
Vô duyên!!!!
Eros
26-08-05, 11:54
1. "Vẫn như xưa" thì đúng là phải chê zồi. Đứng lại là tụt lùi. Nhớn thêm mấy tuổi để làm giề???

2. Xưa viết trên mạng cho bọn rỗi hơi giải chí miễn phí. Bi giờ in sách bắt người ta bỏ tiền ra mua

3. Xưa viết cho vui với các thể loại tình yêu Hải đăng. Bi giờ định viết văn nghiêm túc cơ đấy. Ấy là đọc phỏng vấn thấy bảo thế.
Mua roi chieu nay
26-08-05, 12:00
Chia buồn cùng chị Phan Việt yêu dấu của em.

Giữa lúc mọi người đang bật sâm banh mà em lại thốt ra mấy câu gàn dở này, thật mong chị thông cảm. Để em kể chị nghe, anh Phan An nhà em vốn là một tài năng văn học lớn lắm, lẽ ra bây giờ anh ấy còn lớn hơn cả Thiệp và Hoài nữa. Nhưng khổ nỗi, năm anh ấy 25 tuổi, trời xui đất khiến thế nào anh ấy lại đi thi tài năng văn học trẻ, mà lại đoạt giải nữa - giải nhất hay nhì gì nữa em cũng chẳng biết. Thế là toi một tài năng, toi một đời văn, đến bây giờ vẫn chưa khá lên được (dù thực lòng, em nghĩ anh Phan An em trẻ đi khoảng mười tuổi, đem bài đi thi Văn học tuổi hai mươi lần III này, chắc sẽ được điểm 10 - tức là giải nhất đó các anh chị ạ).

Ý em nói là, Thiệp và Hoài thì văn tài thua anh Phan An em lắm, học vấn cũng dốt hơn anh Phan em nhiều, bằng cấp thì càng thua anh Phan, nhưng họ được cái may mắn là họ chẳng được ai ở cái Hội nhà văn hay mấy cái báo Tuổi hồng tuổi tím này nọ trao cho cái giải rút gì, thành ra họ lại trở thành nhà văn chị ạ. Anh Thiệp tuổi trẻ thì minh triết, về già đâm ra đổ đốn, ham hố thế nào lại đem "Tuổi hai mươi yêu dấu" đi thi, làm trò cười cho thiên hạ, đấy là điềm báo của sự suy tàn chị ạ.

Chị Vàng Anh sau khi đoạt giải Hoa muộn cũng là lúc gác kiếm, chị Thu Huệ, chị Võ Xuân Hà, chị X, chị Y... nhiều nhiều lắm (sao cứ các "chị" thì được trao nhiều giải hơn các "anh", khổ thế chứ lị), ôi... các giải thưởng. Thử hỏi các anh giám khảo thiên tài (đến độ lưu manh - NHT) như Hữu Thỉnh, Chim Trắng với Lê Dã Thảo, các anh tầm vóc văn vè cao vời vợi... hơn con hợi ấy thì trao giải cho ai. Chị Phan Việt em hiền lành, bây giờ rơi vào chốn hung hiểm như thế, em thật trăm bề lo lắng lắm chị ạ.

Ở đây em chỉ thấy chị Sất nhà em là có tương lai hơn cả. Sách chị ấy viết các nhà xuất bản cả năm mới dám in (một tín hiệu rất tốt), nhà phê bình không ai dám động vào (càng tốt), người đọc chỉ chửi chứ không khen (quá tốt). Đó là những điềm tốt vô cùng mà một người viết (ở Việt Nam hiện nay) không còn mong gì hơn thế. Và điều may mắn nữa của chị Sất là chưa có đứa phóng viên ngu dốt nào đến phỏng vấn chị (chứ không thì chị "nổ" phải biết), chưa có anh nào trong Hội nhà văn tâng chị lên mây xanh (chứ không thì chị tẩu hỏa nhập ma bỏ mịa)... Với tinh thần bất khuất khuất đó, em hy vọng chị Phan Việt của em sẽ gắng sức vượt qua được cơn bĩ cực này, dù em nói thực, cái "dớp" giải thưởng (made in VN XHCN) nó đeo đuổi đời văn người ta ghê lắm đấy chị ạ.
gió
26-08-05, 12:06
Em thấy câu kết của câu chuyện không lạc lõng tí nào. Tất cả những gì PV viết ở trên đều để dẫn đến câu này mà thôi. Tiếc là em không phải là dân viết chuyên nghiệp để có thể chứng minh cho điều em thấy, hehe em chỉ là một trong những người thấy thế mà thôi.

Tầm lày hàng năm, khi mùa thu về, là buổi tối em hay đi dạo trên đường Phan Đình Phùng gì đó, vừa thơm vừa mát thích cực. Nhưng có một dạo hàng họ ế quá em toàn phải đi một mình, thành ra em cứ phải đem theo cái cặp cho nó ra vẻ ta đây đi học thêm về, đến khổ. Mãi về sau em mới kệ cm nó, thích đi thì đi thôi. Đọc truyện này em mới sực nhớ ra mình đã có lúc giống K, bây giờ thỉnh thoảng vẫn giống..

Em nghĩ Phù phiếm truyện nếu được diễn tả dưới một cái vỏ khéo léo nào đó (kiểu Thiệp chẳng hạn - như bác Ruồi trâu nói) thì bản thân cái vỏ đó lại là phù phiếm so với ý đồ giản dị của tác giả. Hay nói cách khác, tranh đẹp không nhất định cứ phải là tranh trừu tượng.

PS: Dạo này mình phù phiếm vật ;)
Zin
26-08-05, 12:09
1. Chê thì vẫn chê nhưng chê thế nào mới là điều đáng bàn. Thụt lùi so với chính mình cũng là điều thường gặp. Lùi để lại tiến, hà tất phải băn khoăn.Nhớn thêm vài tuổi để hiểu là mình vẫn còn non, vẫn còn xanh cứ sao nữa.
2.Xưa viết trên mạng là để chia sẻ và thư giãn. Bi giờ in sách đứa nào có tiền thì mua không có tiền thì lên tathy đọc. Kêu cái nhéo gì?
3. Chưa bao giờ viết lại là để cho vui. Viết thế đến Lạng Tư nó cũng nhéo đọc. Viết được những bài như PV đã viết, phải có tâm, có kiến thức và có niềm đam mê. Chưa biết PV có thành một nhà văn đích thực hay không, nhưng cái tâm của Việt với con người và đời sống khiến người khác cảm thấy đồng cảm.
4. Rất mong thái độ phê và bình tích cực. Một nhà văn cũng như một trái cam ngọt, đầu tiên phải là là lá, là nụ, là hoa. Đề phòng cam nhéo thàng cam ngọt mà nhổ nghéo nó đi từ khi nó còn là lá thì chuối bỏ bà.Phê thế nào để tác giả cảm thấy tâm phục khẩu phục. Thế mới gọi là phê chứ. Còn cứ thế này, mịa ..chán bỏ con bà.
James
26-08-05, 12:22
Bác James hay nhỉ? nhạt thế nào? thâm thế nào? Bác cứ phân đi rồi hẵng ba hoa. Em là em ghét nhất cái loại người nói leo như thế. Chửi thì ai chả chửi được. Em thật bác chửi kiểu shit shiếc như bác tất cả member ở đây đều ngồi 2 giây là ra vài trang A4. Bác chê thì chê cho hẳn hoi, có lý lẽ, có dẫn chứng thể hiện là bác cũng có ăn có học. Mà quan trọng là bác có đọc đâu mà biết người ta viết nhạt thế nào. Bác nhở?
Vô duyên!!!!

Có một nhúm chữ, đọc 1 phút là xong, sao chú dám bảo chị chưa đọc? Văn chương như cứt, mà lại hợm hĩnh, lên gân lên cốt. Trích dẫn vài câu của các ông Tây trán hói, rậm râu, vài câu từ kinh Phật ra, cái style này có ai còn lạ gì nếu đã đọc Thăng Long?

Mà chị Phan nhà chú chục năm nay lúc nào chẳng luẩn quẩn cái kiểu một người trẻ tuổi (mặc dù chị viết thế là mặc cái áo hơi chật quá đấy) lúc nào cũng băn khoăn chớp chớp cặp mắt nai lạ lẫm nhìn thế giới xung quanh đầy những hoa thơm lá ngọt giọt nắng vàng, chim kêu thánh thót, bướm lượn dịu dàng, nhạc Beatles da diết đâu đây, với cả tranh sến kiểu Mùa Thu vàng của Levitan. Thế rồi người trẻ tuổi ấy ngồi một quán cafe, nghĩ mông lung về thân phận con người bèo như con cá kèo của mình. Nghĩ một lúc thì đứng dậy đi ra ngoài đường lại đầy những hoa thơm lá ngọt giọt nắng vàng, chim kêu thánh thót, bướm lượn dịu dàng, nhạc Beatles da diết đâu đây!

Kết luận thì đại ý là lạc quan lắm, tươi trẻ, sắp có cái gì thay đổi đến nơi. Cơ mà người trẻ tuổi cũng không biết là cái đéo gì. Vì suy cho đến cùng thì cũng chỉ lấy chồng là hết chim kêu bướm lượn giọt nắng vàng hoe.
James
26-08-05, 12:47
Đang lúc rỗi, nhặt ra cho các chú em chã vài hạt sạn trong đống giấy chùi đít vừa được trao giải nhì cuộc thi gì đấy:

Cái ngơ ngẩn nhất trong văn Phan Việt không phải là sự ích kỷ của một tâm hồn luôn thủ dâm rằng mình trong sáng, khác người, cũng không phải sự rẻ tiền và sến trong cách viết lúc nào cũng nhắm mắt đưa đi đưa lại cảm giác dâng trào; mà là sự hạn hẹp thiển cận và rởm đời trong khi cố gắng nhồi nhét cho người đọc những tư tưởng triết học rất cao siêu nhưng thực ra tác giả chưa đủ Tâm và Tầm để ngộ được.

Ví dụ đoạn triết lý vụn vặt này có thể làm bọn em chã ngu dốt mê đi vì cái Tâm của chị Phan:


Nghĩa (meaning) là sản phẩm của suy diễn nội tâm hơn là thực tại. Nhân-quả là cái chỉ tồn tại trong thế giới tư duy; chứ thường không quan sát trực quan được. Sự mô phỏng hoặc suy diễn về nhân quả thì có.

Theo một nghĩa nào đó, thế giới này là một tổng thể chắp vá các mô phỏng của thế giới tư duy.
Nhưng thực ra là hết sức ngu dốt. Thà là copy nguyên văn các triết gia đã từng nói về vấn đề này như Einstein, Budha, Kant,... còn hơn là đọc người ta rồi đéo hiểu gì xuyên tạc lăng nhăng lít nhít.

Thực tại là cái xuất hiện khi chúng ta quan sát nó. Chúng ta chỉ thấy được cái mà chúng ta đã muốn nhìn thấy - Đây là quan điểm của vật lý hiện đại, và cũng là quan điểm của Phật giáo. Thế nhưng chị Phan thiên thần có cánh của bầy em chã làm sao có thể hiểu nổi triết lý này, nên dưới ngòi bút của chị ấy, nhân quả chỉ tồn tại trong truyện cổ tích kiểu như Tấm Cám mẹ ăn thịt con có còn xin miếng. Và thế giới của chị ấy là một tổng thể chắp vá các mô phỏng của thế giới tư duy..

Funny đéo thể nào mà ... cười nổi!
Eros
26-08-05, 12:54
Lúc nào tiến được hẵng hay, bi giờ cứ biết lùi là chê đã. Đã nhe'o mua lên TL đọc thì ắt là đọc cho vui, thế lày chính xác là đọc bài thằng Lãng tử còn vui hơn hehe


Chưa biết PV có thành một nhà văn đích thực hay không, nhưng cái tâm của Việt với con người và đời sống khiến người khác cảm thấy đồng cảm.

Em công nhận với bác James, cái xứ mình từ khi thằng cha Nguyễn Du viết cái nhéo gì chữ tâm bằng ba chữ tài, 4` thật là 4`, cái nhéo gì cũng 4` chả cứ gì văn chương. Có lòng, có cố gắng, thế là được. Ai cũng tốt mỗi tội nhe'o ai chịu làm gì cho ra hồn. Cái nhe'o gì cũng vĩnh viễn ở dạng tiềm lăng, chiển vọng, xoa đầu vỗ vai động viên ... Thi cử thì giải khuyến khích giải phong cách cả lượt, thằng nhe'o nào cũng có giải.
coithienthai
26-08-05, 12:56
Gớm, các bác em dở hơi hết một lượt. Văn nó cũng như gái ấy, miễn là vừa mắt mình là được, còn trong mắt đứa khác nó là cái gì thì kệ bu nó. Văn bác Phan Việt em nói gì thì nói cũng có khá nhiều độc giả, thế là được rồi, còn phàn nàn cái léo gì nữa.

Còn đại thụ nó với cây đề kia, em thật cùng với thời gian cái léo gì mà chả thành shit hết. Như em các bác hồi mười ba mười bốn đọc Những người khốn khổ, còn tiêu hóa được, đến năm 20 tuổi đọc cái đấy của cụ Vic thật không nhằn nổi. Rồi vừa rồi em thử đọc lại anh Dos thấy cũng dài lê thê, chán vãi lềnh. Và em đồ rằng đến năm bốn sọi, có khi đọc Kafka lại thấy phò cũng nên. Lúc đấy, chắc em lại giống ông già em chỉ say mê đọc hồi ký Lê Đăng Doanh mí lại Đoàn Duy Thành.

Truyện của bác Việt em đoạt giải văn học Mãi mãi tuổi hai mươi, nghĩa là chỉ bác nào cỡ ngoài hai sọt một tý đọc thôi, các bác già rồi đọc thấy không hay có gì là lạ.
ThuAnh
26-08-05, 13:11
sự ích kỷ của một tâm hồn luôn thủ dâm rằng mình trong sáng, khác người, cũng không phải sự rẻ tiền và sến trong cách viết lúc nào cũng nhắm mắt đưa đi đưa lại cảm giác dâng trào

Gớm, cái độ chị Việt lên xe wa rồi nhắn không cần vào diễn đàn rẩm thu nữa cũng đã mừng cho chị. Ai ngờ, ai ngờ giờ lại đọc được cả tập, lại còn được giải nữa. Hóa ra gái nhéo phải cứ lấy chồng là xong, nhỉ? Vẫn cứ orgasm tinh thần đều đều nhỉ? Khóc rớt hết một số thứ... Chắc muốn viết văn hay cứ phải như chị DTH. :icon_cry:
ThuAnh
26-08-05, 13:15
Truyện của bác Việt em đoạt giải văn học Mãi mãi tuổi hai mươi, nghĩa là chỉ bác nào cỡ ngoài hai sọt một tý đọc thôi, các bác già rồi đọc thấy không hay có gì là lạ.

Em lậy bác, em sắp hai mươi ạ, bác đừng dọa em là phải công nhận mấy cái đám lờ nhờ này là hay ho chứ ạ?
em anh Bim
26-08-05, 13:21
Em lậy bác, em sắp hai mươi ạ, bác đừng dọa em là phải công nhận mấy cái đám lờ nhờ này là hay ho chứ ạ?
Choáng, em đùa đấy à? Tưởng em là gái/ trai già còn thông cảm được...

Khóc rớt hết một số thứ còn hơn muốn rớt không rớt được. ThuAnh càm ràm như là ko thể rớt được ấy :68:
coithienthai
26-08-05, 13:23
Em lậy bác, em sắp hai mươi ạ, bác đừng dọa em là phải công nhận mấy cái đám lờ nhờ này là hay ho chứ ạ?

À, đấy là vì bác em tuổi đời chưa đến hai sọi nhưng tâm hồn giống bà lão bốn mươi nên mới thấy thế. Cứ như em đây, ngoài ba sọi nhưng được cái tâm hồn lúc nào cũng tươi roi rói như giai mười tám đôi mươi đọc truyện này xong thấy hơi bị roman-fucking-tic của nó.
Eros
26-08-05, 13:23
Cho em hỏi các bác học rộng biết nhiều làm văn làm chương có biết cái xứ nào đuợc như xứ mình mà giải thưởng văn học lại còn chia ra nhất nhì ba a bờ cờ khuyến khích phong cách cái đ' gì nữa ko biết?

Ấy nhưng lại gộp cả chiện ngắn chiện dài thơ ca hò vè vào chấm chấm giọt giọt một lúc. Thế mới hài chứ!!!!!!!!!
ThuAnh
26-08-05, 13:23
Jinxy điều độ thôi đi em, hại lắm, hại lắm í. Sau này lại nghe em được giải thì chịu đựng sao nổi?
em anh Bim
26-08-05, 13:27
Đang nói là ThuAnh nói như ko thể rớt được nước mắt. Đang tự hỏi chả lẽ ThuAnh ko khóc được. Thế thôi mà!
James
26-08-05, 13:29
À, đấy là vì bác em tuổi đời chưa đến hai sọi nhưng tâm hồn giống bà lão bốn mươi nên mới thấy thế. Cứ như em đây, ngoài ba sọi nhưng được cái tâm hồn lúc nào cũng tươi roi rói như giai mười tám đôi mươi đọc truyện này xong thấy hơi bị roman-fucking-tic của nó.
Hóa ra truyện của PV dùng làm thuốc cho giai già muốn có cảm giác hồi xuân. Đến chết! Đến chết! Có triện PV hế này thì coithienthai tha hồ ...
Hồ Minh Trí
26-08-05, 13:31
Anh không hiểu được cái chuyện phù phiếm đấy, nó hay ho phù phiếm ở chỗ nào? Nhạt nhẽo thì có! Thông tin thì không có, triết lý thì nông, giọng văn thì nhàn tản, trích dẫn điển tích hơi quá đà. Tuy nhiên nếu buổi sáng Chủ nhật vắng chúa, ngồi nhâm nhi ly cafe đen giết thì gian, đọc mấy thứ vô thưởng vô phạt đó cũng làm mình thăng hoa được đôi chút.
James
26-08-05, 13:47
Cái này sinh thì cái kia sinh, cái này diệt thì cái kia diệt, cái này có thì cái kia có, cái này không thì cái kia không. Chứ không phải là:

Theo một nghĩa nào đó, thế giới này là một tổng thể chắp vá các mô phỏng của thế giới tư duy.
Chả hỉu tại sao đồng chí biên tập cho cái đống leng keng này của chị Phan, nghe nói cũng mê Phật giáo lắm, mà lại bỏ qua được đoạn tập làm văn ngu dốt đần độn quote trên đây!
coithienthai
26-08-05, 13:50
Bác James đọc hiểu kém quá. "Em tâm hồn tươi trẻ -> đọc Phù phiếm truyện thấy romantic" bác em lại hiểu thành Phù phiếm truyện làm em trẻ lại. Cứ như thuốc lắc í. Cũng đến chết, đến chết.

Còn bác Kòm, phù phiếm ở chỗ nhạt nhẽo chứ còn ở chỗ nào nữa. Mà em thấy bác DTA bác ấy bảo văn học Hậu hiện đại là phải mang đến mọi xúc cảm khác với những xúc cảm thông thường. Kiểu như Satre viết Buồn nôn, bác đọc thấy buồn nôn, em các bác viết tác phẩm Buồn ỉa, các bác đọc thấy buồn ỉa, bác Phan Việt viết Phù phiếm truyện các bác đọc thấy phù phiếm, vớ vẩn, thế là thành công rồi.
ThuAnh
26-08-05, 13:56
Kiểu như Satre viết Buồn nôn, bác đọc thấy buồn nôn, em các bác viết tác phẩm Buồn ỉa, các bác đọc thấy buồn ỉa, bác Phan Việt viết Phù phiếm truyện các bác đọc thấy phù phiếm, vớ vẩn, thế là thành công rồi.

Vanity thì tỉ nhà văn nổi tiếng viết rồi. Em khẽ nhắc bác coithienthai đọc lại triện ngắn của anh Hemingway để biết thêm. Và từ bao giờ vanity có nghĩa là nhạt nhẽo thế ạ? Không phải cứ nôn ra một bãi bầy nhầy thì được gọi là Sartre.
TheDifference
26-08-05, 13:58
Bác James với bác Thu Anh em điêu vãi, mà cũng ngoa vãi. Các bác có chê thì cũng để chỗ mà lùi chứ.
Với em ngu dốt của các bác thì đọc văn giống như uống một cái gì đấy. Có thứ ngon thứ dở, có thứ làm người ta say, có thứ làm người ta nôn ọe, có thứ sạch có thứ bẩn. Văn PV giống như một cốc nước sạch, mà hơi âm ấm. Loại nước này càng uống càng thấy no, chứ không làm người ta hết khát.
ThuAnh
26-08-05, 14:02
Văn PV giống như một cốc nước sạch, mà hơi âm ấm. Loại nước này càng uống càng thấy no, chứ không làm người ta hết khát.

Nước biển địa trung hải biếc xanh dưới ánh nắng vàng, ấm như rót mật. Bác Diff em cứ uống tiếp đi, hihi :)
James
26-08-05, 14:08
Nói chung tinh thần thống nhất là văn chị Phan nhạt nhẽo vô nghĩa trích dẫn lung tung vớ vẩn, nói theo kiểu bác Anh Vũ ngày trước là lấp lánh leng keng hồng hồng tim tím.

Còn thì có người như em bảo nó giống đống giấy chùi đít, có người như bác Diff thì thấy giống cốc nước âm ấm, đó là cách diễn đạt, không ảnh hưởng nhiều lắm.
TheDifference
26-08-05, 14:10
Bác Thu Anh em làm ơn đọc kỹ câu sau hộ em phát. Em mệt bác em quá.

Mà nhé! Người đàn bà vô duyên cũng giống cốc nước ấm đấy. Cũng làm người ta no mà vẫn không hết khát. Bác em nhỉ! :24:
James
26-08-05, 14:12
Diff thâm phết nhỉ!

Để chứng minh Phan Việt ngu dốt thủ dâm leng keng. James em sẽ cắt dán Hoa Học Trò và Kinh Phật ra cho các bác xem 1 truyện ngắn chả kém đéo gì giải nhì của báo Tuổi Trẻ.
ThuAnh
26-08-05, 14:15
Bác Diff nói em nói ác cho Phan Việt, dồi nại ví chị í dư nước biển cho người đang khát. Thế có phải là ác không ạ? Bác em có biết núc khát mà cứ uống lước biển địa trung hải vào thì sao không ạ? Em nà em không có nghiệt mồm được dư xế...
Eros
26-08-05, 15:38
Hôm lọ đọc ở chỗ Saint & Các bạn đã buồn cười cái trò mấy bạn du- học- ko-cần-bằng-cấp gato với anh TS Hà vợt Khương. Nay thấy các bác em gato cũng có kém le'o gì đâu. Các bác cũng định viết văng kiếm giải thường àh?
lão ma
26-08-05, 15:56
Phù phiếm truyện ... Mấy đọan trích chiếc lăng nhăng ... chả có gì là đặc biệt này thì ko khiến bác phải quote lại cả bài dài ngoằng làm mất thì giờ kéo chuột của các bạn nhá ... Hap
Anh thật, cái giải này nên có tựa đề là "tuổi trẻ 20 chat ching online" thì đúng hơn. Còn nữa những nhà văn sĩ của Báo tuổi trẻ thẩm định kiểu này là muốn chơi 1 phát cho "nổi" .

Mấy đọan trích chiếc lăng nhăng kiểu tư duy vớ vẩn này có đẫy dẫy ở mọi fố rùm trên mạng . Chả có gì là đặc biệt . Hay TL ta cứ copy những câu văn mà dc Kòm thả bừa bãi trên thờ lờ fố rùm đem đi dự thi giựt giải nhất là cái chắc !
ThuAnh
26-08-05, 16:07
Chú Lão ma bỏ kiểu quote rất bất nhã bên trên đi.
Zin
26-08-05, 16:53
Lúc nào tiến được hẵng hay, bi giờ cứ biết lùi là chê đã. Đã nhe'o mua lên TL đọc thì ắt là đọc cho vui, thế lày chính xác là đọc bài thằng Lãng tử còn vui hơn hehe



Em công nhận với bác James, cái xứ mình từ khi thằng cha Nguyễn Du viết cái nhéo gì chữ tâm bằng ba chữ tài, 4` thật là 4`, cái nhéo gì cũng 4` chả cứ gì văn chương. Có lòng, có cố gắng, thế là được. Ai cũng tốt mỗi tội nhe'o ai chịu làm gì cho ra hồn. Cái nhe'o gì cũng vĩnh viễn ở dạng tiềm lăng, chiển vọng, xoa đầu vỗ vai động viên ... Thi cử thì giải khuyến khích giải phong cách cả lượt, thằng nhe'o nào cũng có giải.


He he..đọc nhéo vui tại vì viết nhéo phải chỉ để cho vui. Thế đúng nhéo nó rồi còn gì. Mịa, hiểu tâm là cố gắng thì đúng là em chịu bác. Hờ hờ..Khỏi bình nuận nuôn.
Còn chị James đang kính thì thuộc bài nhở. Ngày xưa đi học, học thuộc lòng chắc toàn mười nhở. Chép hết cả lý duyên sinh ra thía thì mười mịa nó rồi còn nhéo gì. Vui vãi.
Mà bác nào đang luyện nhật ký Đoàn Duy Thành thía?
Eros
26-08-05, 17:05
Đây lày ngày xưa viết thế lày còn khá, nhở bác James nhở ;)

NGƯỜI THĂNG LONG - Phan Việt 2001

Lời tác giả: Các nhân vật xuất hiện trong truyện này là hoàn toàn hư cấu. Nếu có sự trùng lặp với những con người thật thì đó hoàn toàn là ngẫu nhiên..hờ hờ. Các nhân vật được giới thiệu dựa trên chữ cái đầu tên, tuân theo trình tự bảng chữ cái.

Người thứ nhất: Anh Vũ


Hoa hồng mọc đầy trong thung lũng.
Nơi mà Đức Chúa Giê su đang phán bảo ta

Tôi nhận ra Anh trong rất nhiều những khuôn mặt đa dạng trên diễn đàn bởi một giọng văn rất đáng mừng tủi. Thực ra cũng khó mà nói là Anh đang viết văn. Xem Anh viết, tôi cảm giác như nhìn thấy một Người đang đứng ngoài rủa đời mà không biết anh đâu có được buông tha khỏi cái vòng đó, đâu biết anh có lẽ chỉ đang trả giá một cách vô thức cho một nghiệp quả nào đó. Nghiệt ngã lắm. Chua cay lắm. Cười đấy nhưng mà đâu đó thiếu cảm giác ấm, ngọt và lưu luyến. Đôi lúc tôi băn khoăn không biết có khái niệm Văn phúc và Văn lộc không nhỉ? Anh đang vay nợ. Không biết Anh trả có hết trong đời sống thực không; đời sống ngoài kia kìa, có nắng, có hoa, có người và có cát bụi đó?

Anh thông minh, mạnh mẽ, tinh tế và từng trải. Văn của Anh làm cho người ta cười khoái chí và bực mình. Nó mỉa mai đời sống, nó dúi những điều mà nếp văn hoá cộng đồng của phần đông chúng ta vẫn tôn thờ xuống một tầng thấp hơn, lẫn với những thứ vốn bị định kiến là thấp hèn; nó hiếng mắt cười hí hóp và hát nhạo. Chao ơi là một sự mừng tủi và khoái chí. Nhưng có một nửa khác nữa cũng vẫn của con người thông minh và từng trải ấy. Nửa đó hoài nghi và gầm gừ đi lại; cái nửa đó muốn hướng tới một tầng cao, nhưng lại ngại giang cánh ra. Cái nửa đó như một con gấu bị một người đi săn phang một gậy vào chân và lần sau có nhìn thấy cây thánh giá của Đức Chúa Trời cũng vội vàng bỏ chạy.

Nhưng khi người ta cho phép mình quen với một hình ảnh phiến diện nào đó về bản thân, nhằm tranh thủ sự tiện lợi của các quy tắc xã hội, để sống cho thoải mái hơn, để đỡ phải tranh đấu với mình nhiều hơn, thì người ta sẽ cứ vay nợ mà thôi. Nếu có người muốn cho Anh vay một ít cơ hội sống chậm rãi và cơ hội trẻ vui, Anh có vay không?

Vào những lúc rỗi rãi, tôi thích ngồi bịt hai tay lên mắt, nhắm chặt mắt lại và nhìn vào trong cái bóng tối dày đó. Bạn không tin là người ta vẫn nhìn được khi nhắm mắt ư? Có chứ, nhìn thật kỹ vào. Có sợ không? Có cô đơn không? Trong bóng tối có ánh sáng và có màu sắc đấy. Lấp lánh như sao và ấm như than hồng. Thế nên mới có hoa mắt - ôi, những bông hoa của mắt. Tôi tin là anh chưa nhìn vào bóng tối bao giờ.

Bây giờ, tôi cũng đang nhắm mắt nhìn vào bóng tối. Và tôi nghe Bob Dylan hát “The time they are a-changing”. Vầng, the time they are a-changing, thật!


Kỳ sau: Die4love - "I'd lie for you and that's the truth"...Ai có nhã hứng, chấp bút cùng với em thì thú quá
Eros
26-08-05, 17:06
Reply by AV...

Chưa bao giờ Anh Vũ nghĩ là hình ảnh của mình lại "ghê rợn" như thế dưới cặp mắt trong sáng của Phan Việt. Cái gì mà một nửa là gấu và lại bị què chân với lại có cả cánh, thật chứ Anh Vũ hãi hãi là. Ôi giời, còn cái nửa thông minh tinh tế sắc xảo đẹp trai dịu dàng quyến rũ thì Anh Vũ xin nhận là Phan Việt có con mắt tinh đời của nó,

Hì, nói chuyện kiểu này chắc thành Pê Đê quá. hì, tặng Phan Việt đoạn thơ mà Anh rất thích:

Đôi mắt băn khoăn của em buồn
Đôi mắt em muốn nhìn vào tâm tưởng của Anh
Như trăng kia muốn vào sâu biển cả

Những vần thơ của Tagore thật đẹp, và dường như, bạn cần thời gian, bạn cần trả giá, để hiểu được nó, để hiểu được phụ nữ, và biết rằng, chúng ta và họ, là những thế giới thật gần gũi, mà cũng thật cách xa!
Zin
26-08-05, 17:14
Hóa ra bài phân tích của Ruồi trâu là cóp bên kia chiến tuyến. Phong cách phê bình nó cũng khác hẳn. Thế mới nẫu. Thôi, riêng cái mục văn chương là phải thò cổ sang nhà cũ vậy.
Sất
26-08-05, 17:56
Phù phiếm truyện viết cứ khơi khơi, chơi chơi, lại còn vui vui...như những cái điện thư tâm tình của hai người bạn gom góp lại, tạo thành truyện.

Sất à, chị chợt nghĩ sao Sất không lấy ngay tài liệu phong phú ở thanhnienxame này làm quả tiểu thuyết trong năm. Này nhé, Mãi dâm của Miên, Vận động không ăn thịt chó của Giáng Thu, Bài văn 10 điểm của Pepper, Giá trị con người nằm ở mô? của Thíchkhách... Chọn 9 đề tài thú vị và gây cấn xong biên tập lại. Mỗi topic độc lập như mỗi truyện ngắn, nhưng gom lại thành cuốn tiểu thuyết, và sử dụng Những câu chuyện bí ẩn hậu trường trong khách sạn Hilton của Lạng Tư làm sợi chỉ xuyên suốt nối kết 9 đề tài lại với nhau. Viết với văn phong diêm dúa của Giáng Thu, khó hiểu của Thúy Quỳnh, gẫy gọn của Cavenui, chừng mực của Mây, chỉ dẫn của Hồng, bất cần của Tia... Ô là la, chị đảm bảo đây là cuốn tiểu thuyết hấp dẫn, mới lạ, táo bạo, thu hút... nhất!

Chị già Ka ni, em đã có í tưởng này từ rất lâu rồi, vì thế nên cách đây vài tháng em có gọi điện thoại cho sên phò hỏi ý kiến trước. Còn ở đây Gấu thì như người nhà rồi, mà em cũng chưa rục rịch lắm nên chưa. Mới lại em vừa mới sắm được cái bút nhớ USB hết 4 trăm mốt tiền tết 2.9 giờ mới bắt đầu lục tung tathy TNXm ra cóp lũ lượt về nhà.

Nhưng để biên tập tất cả đống này vào theo một cấu tứ nào đó cho thành tiểu thuyết thì không dễ, mà như vậy em lo cách tân quá thể. Nên vì thế em đưa tập thơ ra trước. Em có hay gặp mấy bác nhà văn lão thành cách mạng đang chủ trì văn chương giờ nên biết. Để họ chấp nhận được Phan Việt cũng là một bước tiến rất lớn rồi đấy, ko nên đòi hỏi họ gì thêm.
Gaup
26-08-05, 20:15
James viết:

Ví dụ đoạn triết lý vụn vặt này có thể làm bọn em chã ngu dốt mê đi vì cái Tâm của chị Phan:


Trích:
Nghĩa (meaning) là sản phẩm của suy diễn nội tâm hơn là thực tại. Nhân-quả là cái chỉ tồn tại trong thế giới tư duy; chứ thường không quan sát trực quan được. Sự mô phỏng hoặc suy diễn về nhân quả thì có.

Theo một nghĩa nào đó, thế giới này là một tổng thể chắp vá các mô phỏng của thế giới tư duy.

Nhưng thực ra là hết sức ngu dốt. Thà là copy nguyên văn các triết gia đã từng nói về vấn đề này như Einstein, Budha, Kant,... còn hơn là đọc người ta rồi đéo hiểu gì xuyên tạc lăng nhăng lít nhít.

Bác James em, bác phê bình kiểu này thì em thấy cũng hơi bị ác quá - cái gì mà giấy gì với như gì, có lẽ bác bỏ những thứ so sánh đấy đi, mọi người vẫn hiểu được ý bác.

Mà cái giọng phê bình quay quắt đổ tống đổ tháo vứt rác bừa bãi nói cả vú lấp miệng em lu loa kiểu thế này của bác xưa nay trên Thăng Long chỉ có duy nhất một người làm rất tốt, tốt nhất internet. Người đó xưa có viết những dòng đại loại như tổ sư cha thằng MNP, thằng chó chết làm thối inh internet, bò đỏ sừng của thế kỷ 20 vv. Em hỏi khí không phải có phải bác chính là đại ca Killer giả danh vào đây chơi với bọn em lại không? Nếu phải thì bác cứ đăng ký nick cũ đi, bọn em vẫn để dành cho bác.
James
26-08-05, 21:20
Hơ! Chú Gấu ác!
Gaup
26-08-05, 21:38
Bác James nói sao, ngày xưa bác Kiu em chửi chị Hoài cay độc không khác gì bác em giờ mắng PV. Me Hoài là từ bác Kiu em sáng chế ra, giờ vẫn còn trôi nổi nhiều trên internet. Bác em chửi các nhân vật văn chương khác cũng hoành tráng không kém, em bốt lại một số trước tác phê bình văn học của bác em để các bạn tiện so sánh và tham khảo nhé. Thôi bác James chính là Đại thư Kiu đừng chối nữa đê.



Killer
Cyrano de Bergerac


159 bài Đăng ngày - 28/06/2002 vào lúc 19:24:08

Vì thế, nếu bạn muốn trình bày logic theo prag gì gì hay european philo gì gì, muốn trích dẫn ông Nietzsche, ông Hume, ông Aristote, ông Plato, ông Kannt, ông Decartes, ông Karl Marx, ông Hegel, ông Spencer, ông Jack London, ông Conan Doyle, ông Byron, ông Tagor, ông chấm chấm, xin mời bạn trình bày và bôi xanh bôi đỏ trong topic này, để anh em cùng thảo luận với bạn.


Về giá trị giải trí, truyện Kim Dung đọc cũng vui ra phết, ai bảo không vui.
Bác Anh Vũ với chú Gấu sang bên Văn chương thi phú mở bài chửi Kim Dung xem có bị anh em chửi cho tắt bếp không.

Cái thằng Sao Biển phơi khô thì đúng là thằng ngu "chăm chăm" (100%), theo đóm ăn tàn, theo voi hít bã mía, ngu còn hơn con lợn ngu nhất trong cái trại lợn tởm nhất trên cái thế giới này, khi mà nó cố bịa ra mấy tập sách tởm lợm của nó theo Kim Dung.


Trong đoạn sau này, bác Kiu em tự nhiên chứng tỏ bác có khả năng thấu thị nhìn thấy trước việc tương lai, cụ thể là việc nhà của Thăng Long hai năm sau. Con bà nó phải nói bác James em thiên tài:


Syntax (Cú pháp) là quy tắc để sắp xếp các từ trong câu cho nó có nghĩa. Ví dụ, trong tiếng Việt, để nói về một thằng tên là X rất ngu, thì Syntax của câu là
"Thằng X rất ngu". Các câu "Thằng ngu rất X", "Thằng rất X ngu", "Thằng ngu X rất" ... là những câu sai về Syntax, và do đó không có ngữ nghĩa (Semantic), còn xét về phương diện Symbolic Set, thì nó vẫn là các tập hợp lệ các ký tự tiếng Việt. Mà dù câu đó có được viết bằng chữ Nôm là chữ tượng hình (tức là Symbolic khác), thì Syntax của câu tiếng Việt vẫn phải đúng là "Thằng X rất ngu", để diễn tả cái Semantic (ngữ nghĩa) là một thằng tên X là một thằng rất ngu.


Trong bài này bác James em lúc đấy có trình bày quan điểm rất mạnh mẽ và cụ thể về các loại văn chương hồng hồng tuyết tuyết. Rất hay.



Bạn hiền Chaien,
Bạn không cần phải chữa thẹn làm gì. Những thành phần cơ bản của ngôn ngữ, là công cụ chính để trao đổi tư tưởng bạn còn không hiểu, hoặc hiểu sai một cách nghiêm trọng, vì thế bạn không thể trình bày đúng về phần khái niệm và tư tưởng cũng là điều dễ hiểu. Các từ ngữ bạn trình bày ra chả có một kết cấu và quan hệ gì với nhau cả, chỉ là sự cóp nhặt rất vụng về từ các sách vỡ lòng về khái niệm, mà chính bạn cũng không hiểu những khái niệm đó.

Người ta thường nói về những gì mà mình biết, còn bạn thì thường nói về những thứ mà bạn chả biết đếch gì cả. Những chỗ sai của bạn thì tôi đã chỉ ra trên những bài viết của tôi phía trên kia rồi, nếu bạn đọc mà không hiểu, thì cũng chưa nên đọc lại sách ngay làm gì, mà hãy học lại tiếng Việt hoặc tiếng Đức hoặc tiếng Balan hoặc một thứ tiếng nào cho nó cẩn thận đi đã.

Người ta tranh luận trong forum một là để cho vui, hai là để trao đổi tư tưởng, ba là để lấy điểm với gái.
Bạn không thấy vui và cũng chả có tư tưởng gì, thì không nên xông vào những chủ đề mà bạn không biết, viết nhăng nhít mấy cái tên copy ở trong sách ra rồi không giải thích được tại sao, ở mức thấp thì viết sai be bét, mức cao thì không viết được, chả bõ gái nó cười cho.

Còn để lấy điểm với gái thì bạn nên viết những bài tản mạn, hồng hồng như "Tia sét biển đêm" hay "Biển, băng, mặt trời, Chaien và gái" là được rồi, nhưng cũng nên tránh những thứ quá cụ thể hoặc quá trừu tượng mà bạn không biết ra. Tôi giận mình không viết được mấy thứ văn nhảm nhí lãng mạn như bạn ... he ... he ... không thì tôi cũng viết đại khái như "Vũ trụ, Thiên hà, Trái đất, tôi và gái" để cho gái đọc, chứ hơi đâu mà viết logic cho những thằng không hiểu như bạn đọc.

Chã vào khen bác em hồi đấy này:


Originally posted by Mắt nhung
[br]Em cá với bác là chỉ có bọn bâu xâu vào nói hôi sướng mồm chứ chẳng có người tử tế nào sẽ viết cái gi tử tế đâu, nhất là khi bác Kiu bây giờ đã yên phận lập trình viên kiêm dịch giả

Я вас любил: любовь еще, быть может



Đấy, giọng văn tuy hai mà một. Bác em còn cãi nữa em còn quote nữa.
Mua roi chieu nay
26-08-05, 22:32
Tsb chúng mày không được chê chị Phan Việt tao nữa, câm mồm đi bọn ngu, chị tao đã nói là viết cho vui, viết để trêu chúng mày là chính, tự nhiên chúng nó lại đi trao giải thì biết... làm thế nào. Chúng mày có giỏi thì chửi bố chúng nó lên, bọn trao giải ấy, nhé, để chị tao yên. Hay là chúng mày ghen ăn tức ở hả. Đúng là một lũ nửa người nửa ngợm, ngu như bò lợn, thấp hơn gián kiến, ti tiện bẩn thỉu như sâu bọ, bố khỉ!
James
26-08-05, 22:37
Đéo phải, thằng Mua roi chieu nay là Killer. Đúng cụ ló dồi! Nó biết tiếng Đức lữa...

Bond, vẫn James Bond!
Mua roi chieu nay
26-08-05, 22:46
Thằng James thấp như vịt kia, mày có ngậm ngay cái hố xí ba ngày chưa dội nước của mày lại không thì bảo? Mày cứ viết văn được như chị tao đi đã, rồi hãy tập tọng lên đây. Bọn trao giải văn gừng tuổi hai mươi có ngu gần bằng bò thì vẫn còn thông minh hơn cái đầu óc thấp tịt hơn con vịt của mày nghe chưa. Mày ghen tức với chị tao chứ gì, thật không biết xấu hổ, không biết nhục.
James
26-08-05, 22:58
Thằng Mua roi chieu nay mặt dày, mày không thấy chị mày viết cả thiên triện dài gần gang tay hay như thế kia à, việc léo gì mà chị mày phải akay? :14: Đáng thương thay cho những đứa mày... Cũng heo may lắm cơ!

Bond, James Bond!
Mua roi chieu nay
26-08-05, 23:34
Tao đã bảo mày đậy nắp hố xí lại, nhưng mày đần độn đ'eo biết đường nghe, thật, phả ra câu nào thối câu ấy. Mày viết văn như kứt, cắt chỗ này, xẻo chỗ kia như con mẹ thằng hoạn lợn, thế mà gọi là viết văn à. Chị tao viết chuyện là chị tao sáng tạo văn học, ngữ mày thì biết đe'k gì. Bọn chấm giải nó phải khâm phục phong cách mới lạ của chị tao, ở VN chưa ai viết thế bao giờ, trừ anh Phan An nguyên cựu giải thưởng văn học tuổi xanh 1997. Bây giờ mày bắt chước chị tao thì còn nói gì, thế thì gọi gì là sáng tạo, hả. Mày có giỏi thì viết ra cái gì khác hẳn chị tao, tao xem nào. Đúng là bò lợn ruồi nhặng, mặt nạc đóm dày, mặt trơ trán bóng, không biết nhục là gì.
James
26-08-05, 23:36
Ối gời ôi, tao biết rồi, mày bị tao play rồi. Chết cha mày đi! Ờ...Gấu ôi, Vũ ôi, Des ôi... Ối làng lước ôi, thằng cu Kiu nó về này :24:

Bond, James Bond!
James
26-08-05, 23:46
Thôi, anh không đùa dai với chú Gấu và chú Mua roi chieu nay nữa. ;)

Bond, tất nhiên vẫn James Bond!
Gaup
27-08-05, 01:05
Thôi, anh không đùa dai với chú Gấu và chú Mua roi chieu nay nữa. ;)

Bond, tất nhiên vẫn James Bond!

Thế tức là bác Kiu em thật hả? Hay không phải?

Các bác đùa giai quá, em thật.
Bắc Thần
27-08-05, 01:33
Anh thấy đồng chí James hơi cực đoan. Giải thưởng văn học trao tặng như vậy là đúng cbn nó rồi. Cũng giống như giải thưởng phim ảnh Oscar đấy, người ta phải chọn cái nào trong trắng, lành mạnh: không xốc quá mà cũng không dễ gây ra tranh cãi quá. Cứ nhẹ nhàng non-controversial là được.

Anh hỏi chú chứ giải thưởng văn học mà đem đi trao cho tác phẩm có thanh toán máu me, hoặc là có em người Nhật ngồi nôn ọe trước tiệm người ta thì còn gì là đạo đức nữa phỏng ạ? :rofl:
James
27-08-05, 01:36
Cái đống giấy chùi đít ấy mà chú Bắc gọi là văn à?
Bắc Thần
27-08-05, 01:53
Hì hì ... giấy chùi gì thì không biết vì chắc anh không đủ trình để nghiên cứu đâu.
Chỉ chắc chắn một điều là văn thơ chậm rì như rùa bò hai ba trang chưa có biến chuyển gì rõ rệt, trông xa hiền lành như thịt gà luộc, đứng gần thì an toàn như đậu hũ là không có anh. Cho anh né cái đi. Nó chẳng qua chỉ là tấm postcard đắt tiền; xem qua, trầm trồ, rồi ... cho vào tủ.

Chú James anh cứ thử nghĩ chú là ban giám khảo đi rồi chú sẽ thấy rằng đó là sự lựa chọn an toàn và hợp lý nhất.
nkali
27-08-05, 05:34
Bắc Thần viết,
nkali vô thanh minh đi em. Điệu này chắc anh thề với Giàng là phải cai phỏm khoảng hơn tháng quá.
Kính mời bác Bắc Thần tản bộ qua phòng "Không khóc ở California" đọc lời thanh minh thanh nga của em.
James
27-08-05, 17:55
Ừ chú Bắc Thần nói chị thấy phải, cái kiểu nhạt hoen hoét trà đá có đường tởm tởm vẫn là style của các ban giám khảo nhà mình.
Quê
27-08-05, 21:50
Húng thật, động một tý là chú nào mợ ấy nhao nhắng cả lên.Mà cũng lạ,ngồi xó cọ keyboard,sòn bài lên thì chúng nó tôn làm Đèn.Đến lúc chường mặt thịt ra thì chúng nó lại chưởi,coi đ.éo bằng đom đóm...
Linh
04-09-05, 23:46
You mean everything to me. (http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=96486&ChannelID=10)

Hải đăng quỳ mòn 2 cái tủ quần bò dưới chân vợ rồi mà trông vẫn ngon nhỉ...

Cheers,
:)
Happiness
05-09-05, 16:01
Có đoạn cuối hình như em cần chào ông Kafka của bác DTA bác Nhuế, phần trên ko zõ phải chào thêm ai lữa

Chết truyện
Chết truyện là truyện về cái chết


Phan Việt

Vào buổi tối của một ngày thứ Tư có nhiều việc không như ý, Thiên Tài phát hiện ra rằng anh không nhất thiết phải sống tốt như thế. Lòng tốt của người có qúa nhiều nhân tâm, sự hào phóng của người có thừa tài năng, và niềm hy vọng dai dẳng vào thế giới bên ngoài – rút cục đã làm anh kiệt sức khi phải dùng nó vá những lỗ hổng (có thể có thật mà cũng có thể không) tạo ra bởi những người sống trong thế giới quanh anh.
Phát hiện này vừa là một sự giải phóng, vừa gieo vào lòng anh một cảm giác buồn nản sâu thẳm. Nó mở ra những hy vọng được rũ bỏ; đồng thời gợn lên bóng dáng của sự tuyệt vọng mà rất có thể, khi sự giận dữ này qua đi, sẽ trở đi trở lại hành hạ anh. Dù gì thì anh cũng đã đánh cược khá nhiều vào thế giới này.

*
Giống như lần đầu tiên phát hiện ra rằng chẳng có cái mặt người thật đằng sau vai diễn hề; mà vai hề chính là vai thật; và buồn thay, không phải của một người mà của cả thế giới ở xung quanh.

Giống như người phát hiện ra rằng tất cả những gì mình làm cho đến nay chỉ là thổi lên một cái bong bóng và trầm trồ rằng nó rất đẹp, có thể nhìn thấy cả thế giới phản chiếu trong nó.

Thiên Tài cảm thấy mệt mỏi rã rời. Một sự rã rời sâu vào tận trong xương tuỷ và từng tế bào của con người nhận thức.

*
Chỉ trong vòng có 16 tiếng đồng hồ vừa qua, lần lượt từng đại diện của thế giới bên ngoài đã chối bỏ, phản bội, lừa dối, ngả bài, lộ mặt. Sự sống hoá ra chẳng có gì cao cả. Chỉ có anh là ngây thơ và quá nhiều nhân tính.

Đầu tiên là ở văn phòng. Buổi sáng, tất cả đã đồng loạt bỏ phiếu chối bỏ đề án khoa học của anh để chọn đề án khác, với lí do đề án của anh không phù hợp (nó tốt quá mức cần thiết) và sự thành công của nó sẽ có ảnh hưởng khó lường (tới ai?). Ngay cả những cộng sự thân thiết của anh cũng tham gia bỏ phiếu ủng hộ đề án kia; rồi tránh mặt anh cả ngày. Thiên Tài đã hăm hở vào phòng Viện trưởng để thuyết trình, cho rằng đã có sự nhầm lẫn nào đó. Anh nhanh chóng nhận ra không có sự nhầm lẫn nào cả; chỉ có một thoả thuận ngầm về việc tất cả sẽ cùng chung sống với nhau trong sự bình quân này. Viện trưởng từ tốn nói với Thiên Tài, “anh biết đấy, chúng ta cần phải thực tế, nếu làm tốt quá, thì năm sau lại phải làm tốt hơn, mà chúng ta cũng không có người để làm; có thể sang năm, sang năm nữa, chúng ta sẽ chọn đề án của anh”

Buổi chiều, Thiên Tài thấy một phần công trình nghiên cứu của mình được đăng tải trên tạp chí khoa học của ngành như một lý thuyết đột phá về công nghệ, nhưng dưới tên của một nhóm người khác - đứng tên chủ đề tài là một người bạn, đồng nghiệp cũ. Tên của Thiên Tài được nêu trong phần Lời cảm ơn những người đã đóng góp vào việc xây dựng lý thuyết. Anh chưa kịp hết ngạc nhiên thì chính người bạn kia đã gửi email kèm theo một bản scan bài báo, hân hoan thông báo với anh về công trình của mình, và cảm ơn anh cộng với ca ngợi anh đã là người đưa đến ý tưởng nghiên cứu. Thiên Tài không giận vì sự ăn cắp trắng trợn cũng như sự vô liêm sỷ trơ khấc này; anh chỉ buồn vì sự đánh đổi không đáng giá mà người bạn kia đã lựa chọn. Anh viết thư lại, chúc mừng người kia.

Cả buổi chiều, điện thoại của anh đổ chuông liên tục. Người ta thúc giục, nhờ vả, van nài, kêu cứu, thuyết phục anh làm hộ, làm giúp, xem xét hộ, chữa hộ, suy nghĩ hộ, tháo gỡ hộ những rắc rối mà họ mắc phải. Toàn những vấn đề vớ vẩn mà chỉ cần chịu khó suy nghĩ nghiêm túc cũng có thể tìm ra câu trả lời. Nếu vấn đề thực sự lớn thì người ta chỉ lừa để đánh cắp câu trả lời của anh; lúc nào cũng chỉ là những nhờ vả không tên. Thiên Tài chợt nhận ra rằng thực ra ngày làm việc nào của anh cũng thế - vắt kiệt sức vào việc vá những lỗ hổng ở văn phòng này, ở những khách hàng công nghệ cách đó nửa vòng Trái Đất, ở những người bạn cả năm không bao giờ hỏi thăm, ở những đồng nghiệp hoặc người lạ. Anh như con tằm rút ruột nhả tơ cho một thế giới có bản chất lười biếng và bội bạc nhưng luôn tỏ ra một vẻ công bằng và thân thiện.

*
Những con kiến đang chạy đi đâu khi nước tràn vào tổ? Chúng chạy đi đâu trong những ngày nắng đẹp trời? Người ta đang nghĩ gì, nói gì, và làm gì bên ngoài kia, vào một ngày nắng đẹp như ngày hôm nay?

*
Có một cái gì đó vỡ toạc ra, không ầm ỹ nhưng trắng trợn. Thiên Tài nhìn thấy sự vỡ toạc ấy và ý thức nó rất rõ, đến mức anh chỉ còn biết im lặng, chờ đợi một cách nhẫn nại chính bản thân mình.

Thiên Tài quyết định sẽ đi ngủ một giấc dài. Sáng mai tỉnh dậy, nếu giống như những lần trước đây, thì anh sẽ phì cười với mình trong gương lúc cạo râu; rằng mình đã phóng đại sự việc, rằng mình một lần nữa lại vướng vào sự khổ “sở cầu bất đắc”, rằng mình quá lý tưởng và cầu toàn; vân vân; - những lí do trước đây khiến anh lại hăm hở lao vào những công cuộc mới. Không thể phủ nhận rằng mỗi lần anh lại thận trọng hơn; nhưng lần nào cũng lại vẫn lao vào.

*
Quyết định đi ngủ xong, Thiên Tài vẫn còn nấn ná đọc sách một lúc. Anh chọn một cuốn có vẻ vô thưởng vô phạt vì thường thì những lúc như thế này không nên đọc những gì nặng nề. Cuốn sách anh đọc có tên Làm thế nào để đạt được hạnh phúc. Thiên Tài không nhớ anh có quyển sách này trong trường hợp nào. Có lẽ là một món quà từ một ai đó trong thế giới 16 tiếng qua.

Muốn hạnh phúc – cuốn sách nói - người ta cần nhất là một thái độ tích cực, lạc quan. Cần hoà đồng, tạo niềm vui cho chính mình; cần phải nhìn mọi sự một cách tươi sáng; cần biết lấy lòng người và làm mọi người hạnh phúc vì hạnh phúc người khác cũng là hạnh phúc của mình, vân vân và vân vân. Anh bỏ sách xuống.

Nếu như con người không đáng để lấy lòng…; nếu như sự lạc quan chỉ là tự lừa dối mình… Thì sao?

*
Thiên Tài có cảm giác lần này khác các lần trước nhiều. Những lần trước, bao giờ anh cũng biết rằng nó chỉ là một sự thất vọng nhất thời; lần này, nó là cảm giác buồn nản sâu đến độ rã rời. Anh không nói với ai. Anh vẫn bình thường với tất cả mọi người, làm tất cả những gì phải làm; nhưng tận bên trong, anh biết mình đang đặt chân lên một con đường mới. Sẽ chỉ có một mình anh sẽ đi bộ trên đó. Viễn cảnh về sự cô đơn tâm tưởng không làm anh sợ; nhưng nhìn thấy sự vắng lặng và trống rỗng trong thế giới xung quanh - điều đó anh chưa thật quen.

Một cách thận trọng như người đi săn thấy con thú lạ, Thiên Tài lặng lẽ quan sát sự hình thành và lớn lên của cảm giác kia. Nếu như những lần trước, chỉ một vài ngày hoặc một vài giờ, anh sẽ được thấy nó lộng hành trong không gian tâm tưởng của anh, và rồi gục chết. Lần này thì khác, con thú không lồng lộn; nó không bị thương; nó cũng không cố gắng đánh dấu vùng lãnh thổ. Nó chỉ thản nhiên nằm quan sát ngược lại anh. Thiên Tài cảm thấy có lẽ đây sẽ là một người bạn đường trung thành lần đầu tiên của anh trên con đường vừa mở.

Thiên Tài chợt nghĩ nếu anh mãi mãi không tỉnh dậy vào sáng ngày mai, anh cũng không có gì tiếc nuối. Như thể anh đã nhìn thấy tất cả thế giới này rồi; đẵ gặp tất cả mọi người và không còn gì có thể làm anh ngạc nhiên nữa. Không có gì còn đáng kể.
Happiness
05-09-05, 16:02
*
Thiên Tài thiếp đi lúc nào không biết. Chừng một thời gian khá lâu, anh tỉnh dậy vì có tiếng động trên tầng gác mái. Tiếng động to và rõ ràng như thể có người đang lục lọi đồ đạc. Tầng gác mái của căn nhà anh ở là nơi chứa đồ của cả toà nhà gồm 7 người chung sống này. Nó lỉnh kỉnh các thứ hòm xiểng, đồ dùng không cần thiết và bàn ghế. Rõ ràng có ai đó hoặc cái gì đó đang tìm kiếm trong đống đồ cũ trên gác mái.

Thiên Tài ngồi dậy trên giường nhưng chưa bật đèn lên. Anh mở mắt và ngồi một phút trong bóng tối để quen dần với ánh sáng mờ mờ trong phòng. Tiếng động vọng xuống từ ngay trên đầu anh.

Hôm đó là tuần nghỉ lễ nên mọi người đều về nhà, Thiên Tài biết chắc trong nhà chỉ còn anh. Không thể có ai khác. Ở đây cũng không có mèo. Sóc không chui được vào nhà và cũng không lục lọi như vậy. Vậy thì có thể là ai?

Thiên Tài lưỡng lự. Nếu đó là một tên kẻ trộm (tìm kiếm gì ở trong những thứ đồ cũ nhỉ?) thì biết đâu nó có thể có súng; và trong lúc cùng đường sẽ bắn chết anh. Nghĩ đến chết bằng một phát súng vô nghĩa như thế, Thiên Tài vẫn còn chùn bước. Sự chùn bước tốn của anh mất 10 phút. Trong lúc đó, tiếng lục đồ trên tầng mái trở nên gấp hơn, quyết liệt hơn.

Cuối cùng, anh quyết định đứng dậy định bật đèn. Nhưng anh chỉ vừa đặt chân xuống giường thì tiếng động kia ngừng bặt, rồi có tiếng chân người chạy từ tầng gác mái, xuống cái cầu thang nhỏ, ngang qua ngay cửa phòng anh, rồi mất hút ở tầng hai. Tim Thiên Tài đập thình thịch. Trong một thoáng chốc khi tiếng chân chạy qua cửa phòng, anh có cảm giác một viên đạn đã xuyên vào ngực anh. Bỏng rát và mát lạnh. Anh có cảm giác đã trải qua một triệu năm trong giây phút đó. Tất cả mờ đi và đột ngột sáng rõ, rồi lại mờ đi.

*
Sáng thứ Năm, khi tỉnh dậy, Thiên Tài không cười. Người đàn ông đang cạo râu trong gương nhìn anh. Anh biết anh không thể cười với người đó được.

Anh không chắc chắn những sự việc đêm qua là mơ hay thực. Anh chỉ nhớ cảm giác của viên đạn xuyên qua ngực anh bỏng rát và mát lạnh. Bất giác anh đưa tay sờ lên ngực trái. Có một vật cồm cộm trong túi áo. Thì ra là một chiếc cúc áo của cái áo bành mùa đông; cái cúc tuột ra từ một ngày mùa đông trước, anh bỏ nó vào túi áo sơ mi nhưng từ đó đến nay vẫn chưa đơm lại.

Thiên Tài nắn nót ngắm cái cúc áo. Nó là một cái cúc tròn bằng đồng, có hình chữ thập như thánh giá ở giữa và một chữ B rất nhỏ khắc nổi ở trên. B chắc là viết tắt của hãng Boland, hãng làm áo bành mùa đông cao cấp. Chiếc áo bành này là quà tặng của một người bạn gái. Anh chợt nhớ những ngón tay mềm mại của cô ấy lúc đóng cúc áo bành cho anh vào mấy mùa đông trước. Anh cũng nhớ ra rằng từ 2 năm nay, không còn có đôi tay mềm mại nào ở xung quanh anh.

Thiên Tài bỏ cái cúc áo trở lại trong túi. Qua lần vải mỏng, nó chạm vào ngực anh mát lạnh. Anh vẫn không nhớ rõ hôm qua anh đã mơ hay tỉnh và tiếng động kia là có thật hay không.

Anh cũng không buồn kiểm tra xem mình đã bị mất gì.

*
Trong bữa sáng, Thiên Tài phân vân xem mình có nên đi làm. Nghĩ đến những việc xảy ra hôm qua ở văn phòng, Thiên Tài hơi lưỡng lự. Thế giới ấy đã mất vẻ thần kỳ của nó; nhưng anh vẫn chưa hết hẳn hy vọng. Vả lại, anh đã quen mất rồi. Khoa học lúc nào cũng cuốn hút anh và sự thực là lúc nào anh cũng có đầy một núi công việc mà người ta nhờ vả. Anh đã không quản ngại điều đó, bởi vì niềm vui mà công việc khoa học mang lại lớn hơn cảm giác bị đối xử bất công. Ngay cả bây giờ, anh cũng không thể thờ ơ được.
Thiên Tài ra đến bến xe lúc nào không biết. Đúng vào tuần nghỉ lễ nên bến vắng tanh; trên xe cũng vắng tanh. Ở cơ quan, không có ai, và cuộc sống hình như chẳng khác gì ngày hôm qua. Anh nhận ra rằng anh chưa bao giờ để ý thích đáng đến con người; anh chưa bao giờ nhận ra vào ngày cuối tuần, không có người nào ở cơ quan. Có hay không có, thế giới của anh vẫn vậy.

*
6 giờ tối, Thiên Tài rời công sở để trở về nhà. Anh đi bộ ra phố Odgen để ra bến xe buýt. Cả phố không một bóng người, chỉ có tuyết chạy trắng xoá trên đường mỗi khi có gió thổi. Phố Odgen là một đường phố nhỏ nối liền hai phố lớn. Văn phòng anh nằm ở khu phía Tây thành phố, vốn là khu không mấy đông đúc.

Anh đi được nửa phố thì có hai người đàn ông áp sát anh. Người đi bên trái đội mũ sụp xuống, mặc áo đen, dáng vẻ điềm tĩnh. Người đi bên phải mặc áo bành tô dài; hắn có vẻ nôn nóng vì hắn gằn giọng nói với anh ngay khi vừa áp sát anh “đưa hết tiền đây” Thiên Tài có thể cảm thấy nòng súng đen ngòm khuất sau lần áo bành tô của anh ta. Anh lưỡng lự trong lúc vẫn tiến lên. Nhưng anh chưa đi hết phố thì đột ngột áo của anh bị giật phăng ra. Anh cảm thấy một cảm giác mát lạnh và bỏng rát dội từ bên sườn lên ngực trái. Thiên Tài ngã xuống đất.

*
Sáng thứ Sáu, khi Thiên Tài tỉnh dậy, người đàn ông trong gương mỉm cười với anh. Nhưng Anh thì không cười. Anh đã không cười kể từ tối thứ Tư.

--------------------------------------------------------------------------------
LANGTU
05-09-05, 16:13
Cú điện thoại
03/09/2005 06:51 GMT +7

Khi chuông điện thoại đổ thì Nam đang ngồi đọc sách. Nam lưỡng lự một chút rồi nhấc điện thoại. Không có nhiều người biết số điện thoại di động của anh, cho nên đây hẳn là một người bạn, và hẳn phải có việc.

- Có phải Nam đấy không?

- Tôi, Nam đây, xin lỗi, chị là ai thế?

- Có lẽ anh không nhớ tôi đâu; tôi là bạn của Toko, chúng ta gặp nhau một lần trong International House hồi tôi đến thăm Toko ở đó. Lần đó anh cho tôi số điện thoại. Tôi học toán bên Trường DePaul.

Nam cố nhớ lại và loáng thoáng tưởng tượng ra khuôn mặt của cô gái. Nửa năm trước, anh ở trong khu ký túc có tên International House của Đại học Chicago và chơi thân với một nhóm bạn người Nhật. Có Toko, Katamy, Haru, và một vài người nữa - những người bạn Nhật chăm chỉ, nghiêm khắc và trọng danh dự. Trong phòng học kiêm thư viện của International House, hầu như tối nào anh và mấy người bạn Nhật cũng là những người ở lại cuối cùng. Họ thường đánh một ván cờ trước khi đi về phòng - thường vào khoảng 3 giờ sáng. Rồi Nam thuê nhà riêng và chuyển ra ở bên ngoài. Anh ít gặp lại những người bạn Nhật. Chương trình nghiên cứu sinh của anh khá nặng và càng về cuối thì càng mất nhiều thời gian.

- Dĩ nhiên là tôi nhớ. Tôi chỉ không nhớ tên. Xin lỗi, chị tên là gì nhỉ? - Nam hỏi.

- Aika.

- À, phải rồi Aika. Chị khỏe không?

- Tôi cũng bình thường; còn anh thế nào?

- Tôi cũng vậy thôi... Chị gọi tôi có việc gì chăng?

- À không... thực ra vấn đề là thế này, hôm nay tôi ở nhà một mình, ngày hôm nay nữa là tròn bốn tuần tôi ở nhà một mình, tôi chỉ muốn gọi điện nói chuyện với một ai đó; các bạn bè thân của tôi đều đi nghỉ Thanksgiving hết rồi. Không biết tôi có làm phiền anh không?

- Cũng không hẳn... tôi cũng chỉ đang đọc sách thôi...

- Anh có phiền không nếu chúng ta nói chuyện một lát?

- Không đâu, dĩ nhiên là không rồi...

- Cảm ơn anh...

- Vậy là chị không đi đâu nghỉ Thanksgiving?

- Không... tôi chẳng muốn đi đâu cả... đi đâu thì cũng vậy thôi...

- Chị còn học mấy năm nữa?

- Tôi còn khoảng hơn 1 năm, nhưng không chắc tôi có học hết không.

- Nghĩa là sao?

- Là có thể tôi sẽ bỏ học...

- Bỏ học ư? Nhưng chị chỉ còn hơn 1 năm, sắp xong rồi, sao chị không học nốt.

- Ai cũng nói vậy; nhưng tôi không chắc.

- Lấy được bằng tiến sĩ sẽ có lợi cho chị sau này; đằng nào thì chị cũng đã học sắp xong rồi.

- Bây giờ, một ngày ở trường cũng dài bằng một thế kỷ. Tôi đã chán ngấy trường học rồi. Ở lại thêm một năm sẽ là một cực hình quá sức của tôi.

- Tồi tệ đến vậy sao?

- Còn hơn cả tồi tệ... tôi không thể nào chịu nổi nữa rồi - giọng Aika nén chặt lại.

Nam cảm thấy bồn chồn, như thể anh chính là người gây ra tình cảnh của Aika. Nếu có một phụ nữ ngồi trước mặt anh và khóc, có thể anh sẽ đưa một cái mùi xoa, hoặc nếu quá lúng túng thì anh sẽ bỏ đi. Còn một người qua điện thoại, anh biết làm gì. Nói những lời an ủi thì Nam không thể. Đơn giản là anh không quen, cho dù anh biết đích xác cảm giác mà Aika vừa nói...

- Giáng sinh này chị có về Nhật thăm nhà không? - Nam hỏi, cố lái câu chuyện sang một hướng khác.

- Có thể tôi sẽ về, có thể không; còn tùy xem tình hình thế nào.

- Bao lâu rồi chị chưa về nhà?

- Hai năm rồi.

- Nhà chị có nhiều anh chị em không?

- Tôi là con một, ba mẹ tôi đều đã già... Anh đến Kyoto bao giờ chưa?

- Tôi chưa. Tôi mới đến Tokyo thôi.

- Kyoto rất đẹp. Cố đô cũ của Nhật. Mọi thứ yên ả hơn nhiều so với ở đây. Ít nhất là nơi tôi sống, mọi thứ đều yên ả và nhẹ nhàng.

- Chị nên về nhà...

- Nhưng về nhà không giải quyết được vấn đề của tôi.

Vấn đề của tôi. Đằng sau cánh cửa này không biết là thế giới nào; nhưng chắc là không vui vẻ gì. Nam im lặng.

- Anh đã bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ toán chưa? - Aika hỏi, giọng dịu xuống.

Nam im lặng.

- Không, tôi không nghĩ đến việc đó. Tôi cũng có lúc chán học, nhưng ai cũng có lúc chán học cả. Chị đừng lo, rồi mọi chuyện sẽ qua và chị sẽ lại thấy yêu thích toán như trước thôi. Chị hãy đi đâu đó nghỉ, rồi sẽ khá hơn.

- Nhưng nếu đây không phải là vấn đề thời điểm, không phải sự mệt mỏi bình thường, mà là tôi đã chọn sai, thì sao?

- Không phải đâu, chị biết rõ sự lựa chọn của chị. Ai cũng có lúc cảm thấy thế này. Rồi sẽ qua thôi. Chị chịu khó tập thể thao, hoặc đi chơi xa. Hãy về nhà một thời gian, rồi chị sẽ lại bình tĩnh trở lại.

- Không, anh không hiểu rồi...

- Chắc chị bị stress rồi, hãy tập thể thao hoặc đi đâu đó nghỉ một thời gian; rồi chị sẽ trở lại bình thường.

- Anh không hiểu rồi!!!

- Không hiểu ư? Không hiểu ư? Một cơn giận bất chợt dâng lên bóp nghẹt lấy anh, gần như làm anh tắc thở và đau thắt trong lồng ngực. Anh có thể giết chết một ai đó vào ngay lúc này. Chọc dao vào cổ cho tóe máu ra, rồi thảnh thơi ngoảnh đi - ví dụ thế chẳng hạn. Anh có thể giết chết ai đó. Nam cảm thấy như máu trào ra trong họng anh, tanh lợm.

- Aika, xin lỗi chị, có lẽ tôi phải đi ăn tối một lát... - Nam nói, cố gắng ghìm giọng xuống.

- Tôi xin lỗi. Có lẽ tôi cũng nên kiếm cái gì ăn tối. Tôi có thể gọi lại cho anh sau không? Thú thật là tôi buồn chán quá; tôi muốn nói chuyện với một ai đó; chuyện gì cũng được, bất cứ chuyện gì anh thích...

- Chắc chắn rồi, chị cứ gọi lại. Nam không đói nhưng anh vẫn quyết định đi bộ ra phố ăn tối. Anh để đầu trần. Trời rét căm căm và tuyết đóng thành một lớp băng mỏng trên lối đi. Anh phải men theo rìa cỏ mỏng ở bên mép đường để khỏi ngã. Đi một lúc, Nam nhận ra các cửa hàng đều đóng cửa vào đêm lễ; chỉ còn có McDonald, KFC và các hàng fastfood là mở cửa.

Nam quyết định đi vào McDonald mua một cái bánh mì kẹp. Ở cửa ra vào, anh thấy một người đàn ông da đen đứng co ro cầm một cái cốc nhựa xin tiền. Nhiều người khổ hơn mình nhiều (chắc vậy). Anh bỏ vào cốc 50 xu. Người đàn ông cảm ơn và nhanh nhẹn mở rộng cửa cho anh vào. Trong lúc ngồi ăn, Nam băn khoăn không biết Aika ăn gì vào buổi tối.

Đến một lúc nào đó, trong khi nhai, Nam nhận ra mình đang nghĩ đến một thành phố khác. Anh tưởng tượng ra một ngôi đền cổ ở Kyoto, sân đền lát đá xanh, phủ đầy rêu phong. Bao quanh đền là những rặng hoa anh đào đang nở rộ. Và dưới bóng một cây anh đào đỏ chói, Aika đang ngồi chậm rãi gắp thức ăn từ trong những cái hộp gỗ sơn mài nho nhỏ màu đỏ và đen - loại vẫn thấy bán ở khu phổ cổ Hà Nội cho khách du lịch Tây. Aika không hề ngẩng lên khi ăn; trong lúc đó, những cánh hoa anh đào cứ rơi xuống như mưa ở xung quanh chỗ Aika ngồi, thành một quầng tròn đỏ, tươi rói như máu ứa, như mực son Tàu.

Anh khẽ lắc đầu để tẩy cái vệt son đỏ ra khỏi não.

Gần 9 giờ tối, chuông điện thoại lại đổ. Nam nhìn số và nhận ra số điện thoại của Aika. Tim anh nặng trĩu. Anh lưỡng lự rồi quyết định để kệ cho chuông điện thoại đổ dài. Không thấy Aika để tin nhắn.

Mười một giờ đêm, Nam nằm trên giường đọc sách. Chuông điện thoại lại đổ, xâm chiếm cả căn phòng. Anh nhìn số. Tim anh đập thình thịch. Vẫn là Aika.

Nam biết rõ anh không thể.

Sau đó, khi căn phòng đã trở lại im ắng, Nam bấm nút vặn nhỏ chuông đi, để nếu có ai đó gọi lại thì anh sẽ không nghe thấy.

Sáng hôm sau, khi Nam tỉnh dậy, trên màn hình điện thoại không báo cuộc gọi nhỡ nào.

Nam thở ra, cúi nhìn hai lòng bàn tay mình. Anh thấy chúng như tay của một người lạ.

*

Nửa năm trôi qua. Có một chiều cuối mùa xuân, Nam đang thả bộ trên đường từ trường về nhà thì gặp Toko. Họ không gặp nhau đã lâu kể từ khi Toko tốt nghiệp và rời khỏi trường mùa đông trước đó. Hai người tay bắt mặt mừng. Họ rủ nhau tạt vào Starbucks uống một tách cà phê và nói chuyện. Câu chuyện được hơn 1 tiếng thì nhạt dần. Bên ngoài đèn đường bắt đầu được thắp lên. Nam nói hững hờ để giữ câu chuyện trong lúc họ đứng dậy mặc áo choàng chuẩn bị ra về:

- Cách đây lâu rồi, Aika có gọi điện cho tôi. Không biết cô ấy dạo này ra sao. Đã tốt nghiệp và về Kyoto chưa nhỉ?

Toko đang đi dở găng tay, ngừng hẳn lại nhìn Nam:

- Aika ở bên DePaul à? Anh không biết gì sao?

- Biết gì?

- Cô ấy chết được nửa năm rồi. Cô ấy tự tử vào đúng đêm Thanksgiving năm ngoái. Cô ấy chích dao vào bụng rồi cứ để máu chảy ra đến chết. Theo kiểu samurai ngày xưa. Thế mà nửa năm rồi...

Nam đưa hai tay lên, ngọ nguậy những ngón tay cho dẻo, rồi cẩn thận đi găng tay. Toko đã đi xong găng và đội mũ. Họ chào nhau ở ngoài cửa, rồi bước về hai ngả dưới làn mưa bụi lắc rắc của mùa xuân. Nam ngoái nhìn theo Toko, tự hỏi nửa năm nữa hay bao giờ thì anh sẽ lại nhìn thấy Toko.

_________________________

Truyện lày đau đớn, day dứt, quằn quại, một phát đại bác vào cuộc sống ồn ào, xô bồ vô tâm, vô tình hôm lay nhể?
thichkhach
05-09-05, 16:27
Có đoạn cuối hình như em cần chào ông Kafka của bác DTA bác Nhuế, phần trên ko zõ phải chào thêm ai lữa



Chả thấy bóng dáng Kafka đâu, sao phải chào? Ku Hấp khéo tưởng tượng. Hay là lại như một con chó. Đến chết.

Mà có khi bác Gấu em giờ bỏ ra ít tiền thuê bọn nó type mấy truyện còn lại, thế là Long Tuyển lại có thêm một thread, đảm bảo hoành tráng hơn bờ bên kia.
Cổ Nhuế
05-09-05, 16:36
Chả thấy bóng dáng Kafka đâu, sao phải chào?

Ý cô Hấp là đoạn cuối giống Thôi đi! (Đầu hàng đi!, hay Bỏ cuộc đi!) í chứ không phải giống đoạn cuối trong Vụ án.

Nhưng anh đồ chừng rằng không phải Phan Việt cố tình đạo văn mà bị ảnh hưởng một cách vô thức những gì mình đã đọc được. Âu cũng là một điều thường xảy ra ở những người mới viết và viết vẫn còn quá non tay.
thichkhach
05-09-05, 16:43
Ý cô Hấp là đoạn cuối giống Thôi đi! (Đầu hàng đi!, hay Bỏ cuộc đi!) í chứ không phải giống đoạn cuối trong Vụ án.


Chả giống đếch gì. Bác Nhuế em lại giống anh Sạc li, cầm cái cờ lê nhìn đâu cũng thấy ốc vít.
Happiness
05-09-05, 17:00
Vầng, đoạn đầu em nhớ ra là hay gặp trên Văn nghệ chiều thứ 7. Chỉ cần thêm thêm 1 đoạn lữa đại khái có một cô tre trẻ xinh xinh tính cách mạnh mẽ cứng cỏi tàn bạo yêu đương bênh vực ủng hộ hết lòng ruột dạ dày bất chấp dư nuận nấu cháo hành cho ăn xong khỏi ốm có lãnh đạo mới sáng suốt tin tưởng cho xiền cho chủ trương vân vân thế là chị Phan có thể gửi thẳng kịch bản đến Vê Tê Vê được. Vê tê vê thì oai hơn Báo Tuổi trẻ nhiều


Chỉ trong vòng có 16 tiếng đồng hồ vừa qua, lần lượt từng đại diện của thế giới bên ngoài đã chối bỏ, phản bội, lừa dối, ngả bài, lộ mặt. Sự sống hoá ra chẳng có gì cao cả. Chỉ có anh là ngây thơ và quá nhiều nhân tính.

Đầu tiên là ở văn phòng. Buổi sáng, tất cả đã đồng loạt bỏ phiếu chối bỏ đề án khoa học của anh để chọn đề án khác, với lí do đề án của anh không phù hợp (nó tốt quá mức cần thiết) và sự thành công của nó sẽ có ảnh hưởng khó lường (tới ai?). Ngay cả những cộng sự thân thiết của anh cũng tham gia bỏ phiếu ủng hộ đề án kia; rồi tránh mặt anh cả ngày. Thiên Tài đã hăm hở vào phòng Viện trưởng để thuyết trình, cho rằng đã có sự nhầm lẫn nào đó. Anh nhanh chóng nhận ra không có sự nhầm lẫn nào cả; chỉ có một thoả thuận ngầm về việc tất cả sẽ cùng chung sống với nhau trong sự bình quân này. Viện trưởng từ tốn nói với Thiên Tài, “anh biết đấy, chúng ta cần phải thực tế, nếu làm tốt quá, thì năm sau lại phải làm tốt hơn, mà chúng ta cũng không có người để làm; có thể sang năm, sang năm nữa, chúng ta sẽ chọn đề án của anh”

Buổi chiều, Thiên Tài thấy một phần công trình nghiên cứu của mình được đăng tải trên tạp chí khoa học của ngành như một lý thuyết đột phá về công nghệ, nhưng dưới tên của một nhóm người khác - đứng tên chủ đề tài là một người bạn, đồng nghiệp cũ. Tên của Thiên Tài được nêu trong phần Lời cảm ơn những người đã đóng góp vào việc xây dựng lý thuyết. Anh chưa kịp hết ngạc nhiên thì chính người bạn kia đã gửi email kèm theo một bản scan bài báo, hân hoan thông báo với anh về công trình của mình, và cảm ơn anh cộng với ca ngợi anh đã là người đưa đến ý tưởng nghiên cứu. Thiên Tài không giận vì sự ăn cắp trắng trợn cũng như sự vô liêm sỷ trơ khấc này; anh chỉ buồn vì sự đánh đổi không đáng giá mà người bạn kia đã lựa chọn. Anh viết thư lại, chúc mừng người kia.

Cả buổi chiều, điện thoại của anh đổ chuông liên tục. Người ta thúc giục, nhờ vả, van nài, kêu cứu, thuyết phục anh làm hộ, làm giúp, xem xét hộ, chữa hộ, suy nghĩ hộ, tháo gỡ hộ những rắc rối mà họ mắc phải. Toàn những vấn đề vớ vẩn mà chỉ cần chịu khó suy nghĩ nghiêm túc cũng có thể tìm ra câu trả lời. Nếu vấn đề thực sự lớn thì người ta chỉ lừa để đánh cắp câu trả lời của anh; lúc nào cũng chỉ là những nhờ vả không tên. Thiên Tài chợt nhận ra rằng thực ra ngày làm việc nào của anh cũng thế - vắt kiệt sức vào việc vá những lỗ hổng ở văn phòng này, ở những khách hàng công nghệ cách đó nửa vòng Trái Đất, ở những người bạn cả năm không bao giờ hỏi thăm, ở những đồng nghiệp hoặc người lạ. Anh như con tằm rút ruột nhả tơ cho một thế giới có bản chất lười biếng và bội bạc nhưng luôn tỏ ra một vẻ công bằng và thân thiện.
Cổ Nhuế
05-09-05, 17:02
Chả giống đếch gì. Bác Nhuế em lại giống anh Sạc li, cầm cái cờ lê nhìn đâu cũng thấy ốc vít.

Mẹ cái thằng Thích này, anh tha không hấp diêm mày nên mày nhờn quá, cô Hấp thấy giống chứ anh có bảo anh thấy giống đâu, dưng mà anh thấy chỗ lào cũng quen quen cả, dẫn chứng cụ thể ra thì khó, nhưng anh cứ thấy quen quen...
James
05-09-05, 17:07
Đúng cụ nó dồi! Nghe nhàm bỏ mẹ. Câu cuối cùng là một câu dài, có ẩn ý, ý đồ là tạo cảm giác khắc khoải chả giống Kafka thì léo gì? Cả triện đấy thì như triện giả tưởng của mấy bạn Nhật như kiểu Murakami Haruki với Người đàn ông băng (http://www.evan.com.vn/Functions/WorkContent/?CatID=2&TypeID=3&WorkID=538&MaxSub=538) và Gương soi (http://www.evan.com.vn/Functions/WorkContent/?CatID=2&TypeID=3&WorkID=886&MaxSub=886) . Đọc nghe quen, thật ra là không có sáng tạo. Nói Kafka cũng được, nói Murakami cũng được. Thichkhach từ dạo được nhìn rung nhan hai hải đăng đâm có phần thỗn thện với hải đăng hai sọt. Em là bác Nhuế em bốt ảnh chở sọt lên khừ bỏ mịe!
thichkhach
05-09-05, 17:14
Gì thì gì người ta cũng là Hải Đăng, lại có chồng là Hải Đăng giỏi võ. Rồi sắp có bằng Bi-ết-đi from a top-ranked university. Lại còn được National Award for Literature. Đ éo ai như các bác, dịch có mẩu ngắn của Kafka, cãi nhau lên xuống, cuối cùng thì độc giả léo biết Kafka định nói giề. Chán vãi lều.
James
05-09-05, 17:17
Chú Khách còn cãi vụ giống y hệt mà thực ra là lấy ý từ trong hai triện kia, xổ nháo nhào lên không hay vẫn cãi?

Ke ke, mà cái lày có giống Cú điện thoại (http://www.evan.com.vn/Functions/WorkContent/?CatID=2&TypeID=3&WorkID=973&MaxSub=973) không này? Cơ mừ Nhựt thựt nghe chừng vưỡn cứ hơn, nhảy?
thichkhach
05-09-05, 18:54
Mấy cái đấy mà bác bảo là thuổng thì em nghĩ anh Kafka em cũng thuổng "Tấm Cám" cho vào "Hóa thân" (Một đằng biến thành con bọ, một đằng biến thành con chim Phan Thị Vàng Anh).
Dumblong
05-09-05, 20:34
To James:

Giống. Hai truyện đều có nhắc đến điện thoại.

To Happiness: Theo voi hít bã mía vừa thôi. Lớn rồi phải biết suy nghị bằng cái đầu của mình chứ.
James
05-09-05, 21:07
To James:

Giống. Hai truyện đều có nhắc đến điện thoại.

Hihi, em xin bác, em nhạy bác, bác xa cho nhà iem. Léo ai lói Loben giống Lây sần lờ Ơ uất pho Li tơ lấy trờ. Hài hước éo tả ạ. :D Dạ giống ắm, giống cái đận bắt chước bác ợ.