Trở lại Cổ Nhuế (ghi chép của Hồ Minh Trí)

Hồ Minh Trí
23-08-05, 13:20
Trở lại Cổ Nhuế

(tặng bạn nkali và người tình trong mộng của bạn - bác Cổ Nhuế!)

“Thanh niên Cổ Nhuế xin thề
Chưa đầy hai sọt, chưa về quê hương”

Câu ca dao xưa vẫn còn văng vẳng trong tôi trên con đường trở lại thăm vùng quê Cổ Nhuế. Từ phi trường Nội Bài, chạy dọc theo con đường cao tốc Bắc Thăng Long – Nội Bài về phía Hà Nội, hết đường cao tốc 1 quãng rồi rẽ phải là một con đường nhựa đưa tôi về thăm làng Cổ Nhuế.

Cổ Nhuế khi xưa là một làng quê yên tĩnh nằm trên một vùng sình lầy phía Tây Bắc thành Hà Nội, tục truyền khi xưa mang tên làng Kẻ Noy từ thế kỷ XIII, mãi sau này mới đổi tên thành làng Cổ Nhuế. Trải qua hàng mấy trăm năm lịch sử, nghề trồng lúa ở làng gặp rất nhiều khó khăn nên người dân ở đây phải làm thêm rất nhiều nghề phụ qua từng thời kỳ lịch sử.

Một đặc điểm gây ấn tượng về Cổ Nhuế đối với những người dân Thủ đô trong suốt thế kỷ XX. Đó chính là cái chợ bán “phân bắc” ở đầu làng Cổ Nhuế, giáp ranh với con đường cái dẫn lên đê sông Hồng. Chợ đó họp có phiên và chỉ họp vào lúc 2-3 giờ sáng, khi mà trời đất vẫn còn tối tăm nhập nhoạng. Những người trồng rau khắp nơi ven đô thường về đây để mua cái của quí ấy, làm cho rau tốt bời bời rồi đem về cung cấp cho thủ đô. Người xưa có câu ca ngợi nghề này của người dân Cổ Nhuế:

“Đào Nhật Tân, phân Cổ Nhuế”

Để cung cấp hàng bán cho những người trồng rau, những trai tráng làng Cổ Nhuế với công cụ là chiếc xe đạp thồ cùng hai chiếc sọt được lót lá chuối hoặc ni-lon đã miệt mài đi khắp nơi trong thành phố vào ban đêm để tầm thứ của quí ấy rồi đem về bán nơi phiên chợ đêm. Đôi khi, trên những con đường Hà Nội, ngay từ xa ta bắt gặp những chàng trai quần xắn móng lợn, đầu đội mũ cối, áo bộ đội bạc màu, cắm cúi đạp xe với 2 thùng 2 bên, cây sào chọc cứt dài 2m với 1 đầu là chiếc gáo hình nón bằng tôn, chàng đi đến đâu, người dân bịt mũi dạt ra đến đấy, đó chính là chàng trai Cổ Nhuế thân yêu.

Quy định về đi ỉa:

Bản quy định khổ 40cm x 60cm, giấy hồng:

1)Tất cả các nam nữ đi ỉa đái phải tới chỗ quy định.
2)Phải ỉa đúng lỗ.
3)Nếu là chuồng xí máy, ỉa xong phải tháo nước, bỏ giấy vào thùng đã quy định. Nếu không phải là chuồng xí máy thì thôi.
4)Ỉa xong phải rửa tay sạch sẽ.
Ðó là một ví dụ đi sâu về điểm thống nhất tập trung.

(Trần Dần, Ghi 1954 - 1960. ts mémoire. Trang 100)

Đôi khi, vì cung chẳng đủ cầu, và cũng vì hám lợi, một vài thanh niên Cổ Nhuế đã kiếm loại đất đồi có cái màu vàng quạch hệt như màu của thứ của quí rồi đem trộn lẫn cho tăng thêm cân, kiếm thêm chút lời. Trong cái không gian nhập nhoạng ấy, dù là có đốt đèn đốt đuốc họp chợ thì người mua cũng khó phân biệt của tốt của xấu và tình thực vì chút lời mà bất kì ai bán phân cũng đều biết rất rõ ngón nghề này. Nhưng những kẻ đó chỉ là thiểu số, đa phần thanh niên Cổ Nhuế rất hay lam hay làm, biết chịu đựng sự xa lánh của cư dân đô thị để nhận sự hôi thối về mình, góp phần làm vệ sinh đô thị.

“Anh bước đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng anh cứt đái văng đầy”

(Nguyễn Đình Thi)

Ngày nay, Cổ Nhuế đã đổi khác, quá trình đô thị hóa nông thôn đã làm Cổ Nhuế trở mình. Khu đô thị mới Cổ Nhuế - Xuân Đỉnh - Chèm đã bắt đầu được triển khai. Hà Nội đã xóa bỏ gần hết những hố xí thùng, hố xí 2 ngăn mà thay vào đó là những nhà vệ sinh hiện đại có hầm tự họai. Những người thanh niên Cổ Nhuế không còn hành nghề đổ thùng cho Hà Nội nữa. Họ chỉ cần bán đất là đủ xây nhà, mua xe ô tô, đủ tiền ăn chơi như những công tử Hà thành thực thụ.

Chợ phân bắc đầu làng Cổ Nhuế theo sự phát triển của xã hội trở thành chợ tình. Các cô gái bán dâm ở đây đều đã từng có một thời hoàng kim ở những tiệm thanh lâu nổi tiếng khắp trong Nam ngoài Bắc. Khi nhan sắc phai tàn, không có đủ tiêu chuẩn để trụ lại, các ả bị những ông bà Tú thải hồi, đành phải “dạt” về đây cùng nhau tụ họp lập “chợ” để tìm kế sinh nhai. Khách hàng tìm đến đây đa phần là dân chơi ít tiền. Người đi dép lê, dắt chiếc xe đạp cà tàng, người thảnh thơi đi bộ, thi thoảng có người sang hơn thì còng lưng dắt vội chiếc xe máy đi vào...

Cổ Nhuế lại bước vào một sức sống mới!
Cổ Nhuế
23-08-05, 13:23
Cổ Nhuế khi xưa là một làng quê yên tĩnh nằm trên một vùng sình lầy phía Tây Bắc thành Hà Nội, tục truyền khi xưa mang tên làng Kẻ Noy từ thế kỷ XIII, mãi sau này mới đổi tên thành làng Cổ Nhuế.

Cổ Nhuế lại bước vào một sức sống mới!

Ơ hóa ra mình lại có họ hàng với thằng cu Noy, thế mà mấy lần mình lại định hấp diêm ló. Ờ, tí chết...
nkali
23-08-05, 13:32
Cám ơn Kòm.
Sự nhiệt tình của bạn làm tớ xúc động quá!
Đọc xong càng yêu Nhuế nhiều hơn nữa.
Nhuế của em ơi!
chomolungma
23-08-05, 14:09
Hay phết nhờ.

Ôi nhớ những năm nào thuở trước
Xóm làng ta xơ xác héo hon

Ngày xưa ấy ở giữa cánh đồng Cổ Nhuế có trường Mỏ, trường nghiệp vụ Hải Quan và trường XD. Sau này có thêm trường Cảnh sát thì XD chuyển ra HN, còn trường Tài chính thì mãi sau này mới về nhưng xa cánh đồng Cổ Nhuế lắm.
5 năm đi học ở đó, trên con đường chưa được nhựa như HMT ghi chép, giữa thời hoàng kim của làng nghề, đến giờ mũi viêm kinh niên.
Chợ- nơi trao đổi hàng hóa lại có 2 địa điểm. Chợ chính phục vụ cho cả vùng rau tây HN thì nằm ở đầu Cầu Giấy, đoạn từ đầu dốc đến lối rẽ vào CĐSP NN, còn chợ phụ thì nằm ở cầu Noi (cũ) cơ đ/c tác giả ạ. Còn chính cái chợ Cổ Nhuế thì lại bán những thứ khác.
Chợ thường họp từ lúc tờ mờ đất đến rõ mặt người thì tan.
Ngày mới đi học, vì trường xa nên nhiều hôm giáo rắn Ko dám tạm ứng 2 tiết đầu thì phải đi từ sớm. Học sinh đầu óc tong tắng ít có kinh nghiệm nên cứ thấy 1 bác 2 sọt đằng trước là vượt. Khổ thế, vượt thế tró nào được vì họ đi thành 1 dây dài, hết người này đến người khác nối đuôi nhau cỡ phải như 1 đơn vị có cơ số lính của 1 đại đội trở lên. Kinh thật.
Sau chán Ko buồn vượt nữa, lâu rồi hóa quen. Nhưng đến năm thứ 3 thì nghề ấy lụi tàn. Vắng bóng xe thồ đâm lại thấy nhớ!
Đến thời mở cửa, vào đận xuất hàng may mặc sang Đông Âu thì làng CN là 1 trong mấy nguồn làm áo 2 lớp 3 lớp cho thị trường Liên Xô, Ba Lan, Tiệp.
Cuộc sống khá giả lên nhanh chóng, nhưng văn hóa mới thì xuất hiện chậm hơn, các tệ nạn cũng do thế mà theo về. Nhưng phải công nhận 1 điều là Cổ Nhuế là láng có nhiều lễ hội dân gian với nững đám rước hoành tráng, đặc biệt là sau dịp Tết.
Bây giờ nằm giữa cánh đòng Cổ Nhuế chỉ còn mỗi trường Cảnh sát và khu gia đình của trường Mỏ.
Thỉnh thoảng lại vẫn giật mình tê tê sống lưng khi nhớ lại những con đường có ánh đèn vàng in bóng đoàn người với những cái bóng gầy gầy xiêu xiêu cùng 2 cái sọt 2 bên trong những buổi sáng mùa đông xa xôi.
Gaup
23-08-05, 20:06
Chuyện ông Móng


Nguyễn Huy Thiệp

Tác giả viết tặng riêng em nkali và bạn tâm giao Cổnhuế nhân dịp đầu xuân Tân Tị.

Mấy năm trước nghe nói ở ngoại thành có một chợ bán phân nổi tiếng, " độc nhất vô nhị " nên tôi tò mò đến xem

Chợ phân họp chừng một giờ đồng hồ từ 3 giờ sáng đến 4 giờ sáng ở ngay bên đường đi Sơn Tây. Đây là vùng trồng rau, trồng cà nổi tiếng. Giống cà pháo, cà bát rất hợp với việc bón phân tươi, nhất là phân người. Người ta cũng dùng phân để bón cho lúa, nhưng phân bón cho lúa phải được ủ cho mục ra, cho chín phân. Thế nào là ủ phân ? Phân tươi có nhiều loại : phân trâu bò, phân lợn, phân gà (gọi chung là phân chuồng), phân người (còn gọi là phân bắc) nhưng được ưa quý hơn cả là phân lợn, phân gà. Phân lợn quý vì nó mát, có thể dùng ngay, bón được ngay cho cây, mà cây nào cũng hợp. Phân gà cũng quý nhưng phân gà nóng, chỉ hợp bón cho cây ớt mà thôi. Riêng phân người (phân bắc) có lẽ bởi có nhiều đạm, nhiều chất khó phân huỷ nên bón trực tiếp thì cây xót, chết ngay. Riêng chỉ cây cà là chịu đựng được, lại hợp với việc bón loại phân này. Nhìn chung, tất cả các loại phân đều phải được ủ thì mới nên dùng. Người ta đào một cái hố ở ruộng, chất phân vào cùng với tro, trấu, rồi trát bùn non trộn với rơm bên ngoài, trông như một cái mả, để đấy chừng dăm bữa nửa tháng cho ngấu dần. Phân được ủ chín, cứ thế mục ra, oải ra. Những con dòi ăn hết phân cũng chết đi, bản thân nó cũng hoá thành phân.

Khi tôi đến thăm chợ phân thì chợ đang họp. Đây là chợ phân tươi, hoàn toàn không có phân ủ (phân chín) không có phân xanh (phân làm từ các loại lá cây) hay phân hoá học. Cũng rất ít có phân chuồng, tức là phân lợn, phân gà hay phân trâu bò. Tất cả đều là phân người.

Phân người được cho vào những thùng gò bằng tôn như thùng gánh nước. Cũng có một số người dùng thùng gỗ hoặc cho phân vào sọt (sọt được lót bằng bao ni-lông). Có lẽ phần lớn phân ở đây đều được lấy từ các nhà xí công cộng trong thành phố ra, nhiều thùng phân còn thấy lẫn cả giấy vở học sinh hay giấy báo.

Chợ phân không đông, chỉ có chừng hơn ba chục người vừa mua vừa bán. Hình như họ vốn đã quen biết nhau và khá thuộc " mặt hàng " của nhau nên việc mua bán thoả thuận cũng nhạnh Dưới ánh đèn cao áp tựa như ánh trăng và không khí hơi lạnh buốt, chợ phân cũng có phần nào giấu đi được sự bẩn thỉu, sự nghèo hèn, lam lũ và cần lao.

Những người bán phân đều bịt mặt hay đeo khẩu trang. Tất cả đều bán mua, mua bán một cách âm thầm chịu đựng, ít nhất đấy cũng là cảm giác ban đầu của tội Không có ai nói to tiếng hoặc mặc cả ráo riết như ở các chợ khác, chỉ trừ có mỗi một người, người này có vẻ như " ông chủ chợ ". Ông ta khoảng 60 tuổi, dáng người thấp đậm, đầu húi cua, mắt trố, quai hàm bạnh, ngực nở nang, chân tay rắn chắc. Ông ta không đeo khẩu trang hay bịt mặt, hoàn toàn chẳng có vẻ gì sợ hãi hay ghê tởm khi phải tiếp xúc, đụng chạm với các thùng phân bẩn thỉu và các dụng cụ dơ dáy ở đây. Tôi để ý thấy ông ta không mua, cũng không bán nhưng ông ta đi đi lại lại, nhắc nhở mọi người, xem xét, đánh giá từng thùng phân, bông đùa, góp ý cho những ai còn đang băn khoăn hay lưỡng lự. Ông ta khá linh hoạt, lanh lẹn. Sự linh hoạt của ông ta khiến cho phiên chợ sôi nổi hẳn lên nhưng cũng có vẻ gì khá bất nhẫn. Ông ta như một vị nhạc trưởng, như người giữ nhịp điệu cho cả phiên chợ quái đản này.

Có mấy người đôi co về hai sọt phân của một phụ nữ. Người phụ nữ này ăn mặc quần áo như một nhân viên Công ti vệ sinh. Người phụ nữ cầu cứu "ông chủ chợ " :

- Bác Móng ! Phân này của cháu mà chê là chua thì có ức không ?

Ông Móng (tức " ông chủ chợ ") đến gần xem xét. Ông ta dùng một cái gắp phân bằng cật tre, trông hơi giống một cái đũa cả sục sâu vào đáy sọt phân rồi rút ra, đưa lên mũi ngửi. Một con nhặng xanh bay nhoằng ở ngay trước mặt ông ta. Ông ta lùi một bước, quắc mắt, chuyển cái gắp phân từ tay trái sang tay phải rồi ước lượng đón đầu đường bay của con nhặng xanh, đập véo một cái vào không trung. Ông ta hô lớn :

- Chết này !

Sau tiếng hô người ta thấy con nhặng xanh ngã vật xuống ở giữa sọt phân. Ông ta bình thản bảo người mua hàng :

- Phân tốt đấy, không chua đâu ! Chắc hố xí nhà này gần chỗ làm đậu phụ nên có nước đỗ tương lẫn vào !

Người phụ nữ bảo :

- Vâng đúng ! Trong phân vẫn còn vỏ đỗ tương đây này !

Ông Móng bảo :

- Phân của mày hôm nay không đậm như phân hôm qua ! Nát nhẽo nát nhèo... Thôi thì giảm một giá...

Người phụ nữ bảo :

- Cháu gánh kẽo kẹt suốt từ cửa ngoài ô đến đây, nặng ơi là nặng. . .

Ông Móng bảo :

- Cho chết ! Ai bảo tham múc nhiều nước vào. . . Mày phải chắt cho kiệt nước đi thì phân mới ngon !

Ở cuối chợ có ai trút hai thùng phân sang hai cái thúng sơn bị đổ ra đường. Ông Móng quát :

- Vét ngay ! Vét cho thật sạch ! Ban ngày người ta mà thấy phân dây ra đường là không còn để cho họp chợ nữa đâu !

Người bán hàng vét phân bằng một dụng cụ làm bằng tôn hơi giống như một cái thìa xúp to, có cán dài, cái này cũng gọi là móng. Tuy đã vét sạch nhưng trên mặt đường nhựa vẫn lầy nhầy một lớp váng nước bu đầy ruồi nhặng. Ông Móng đi đến, bắt người kia phải đi múc nước từ một con mương gần đấy lên để rửa đường.

Một thanh niên trẻ, người gầy nhẳng đẩy một xe phên đi đến. Đây là chiếc xe vẫn dùng để gom rác nhưng được sửa đi để đựng phận Những người không bán được hàng (ế hàng) hoặc hàng xấu (tức là phân lõng bõng toàn nước hay nhiều dòi quá) đều trút cả vào xe cho anh tạ Anh ta mua hết nhưng đều với giá rẻ, mọi người gọi là giá bèo, giá vứt đi, giá hết chợ. Ông Móng và anh này có vẻ thân nhạu Ông Móng khen :

- Làm được nhà, lấy được vợ chỉ nhờ vào phân ! Thế là nhất !

Anh ta cười, vẻ mãn nguyện, lấy thuốc lá ra mời ông Móng. Hai người đứng hút thuốc lá, bàn tán những chuyện gì đó không rõ nhưng nghe loáng thoáng có câu " nhất nghệ tinh, nhất thân vinh " với " sinh ư nghệ, tử ư nghệ ". . .
Gaup
23-08-05, 20:06
Phía cánh đồng ngoại thành bóng tối lễnh loãng dần, bắt đầu mờ mờ nhìn rõ mặt người. Những tia mặt trời đầu tiên hân hoan báo hiệu một ngày mới đang đến dần. Những tiếng rung động đầu tiên rất khẽ rồi cứ thế lan toả ra, lớn dần lên, liên hoàn ầm ào như có muôn ngàn tiếng sóng vỗ, như có muôn ngàn tiếng chim đập cánh, như rùng rùng tiếng dậm chân của cả đoàn người. Tiếng còi xe lửa, tiếng còi ô-tô lảnh lót vang lện Thành phố bắt đầu cựa mình thức dậy như một con mãnh thú to lớn, như một tên khổng lồ vĩ đại có rất nhiều tham vọng phàm tục, có rất nhiều ước mơ táo bạo cùng với năng lực ẩn tàng. Hắn vừa chậm rãi, lại nhanh nhẹn, vừa ngáp ngủ, lại tỉnh thức. Người ta không thể lường được một ngày của hắn rồi sẽ thế nào, hắn sẽ làm gì, hắn sẽ bắt đầu bữa tiệc thịt người ngay tức khắc hay sẽ hào hiệp vung tay gia ân rải bạc vàng lên khắp chốn cùng nơi như một đế vượng Thành phố ! Đấy là bao nhiêu nỗi kinh hoàng, bao nhiêu niềm vui hoan lạc ! Thành phố ! Ở đấy có cả biết bao cảnh giới thiên đường và sự đoạ đầy trong tầng tầng địa ngục !

Những người họp chợ phân tản đi rất nhanh, loáng cái chẳng thấy còn một người nào, cứ như là chui xuống đất. Ông Móng đi dọc cái chợ không còn một ai xem xét. Không biết ông ta lấy đâu ra một cái chổi nan dài, chỗ nào còn rớt lại ít phân thì ông ta dùng chổi rấp ngay vào bên rệ đường như để phi tạng Xong xuôi ông ta bước xuống con mương gần đấy rửa tay rồi lững thững đi vào quán phở vừa mới mở cửa bên đường. Ở đây ông được đón tiếp như một khách hàng quen biết thường xuyên đặc biệt. Chủ quán biết rõ ông thích ăn gì và ăn thế nào.

Sau lần tôi đến chợ phân, tôi đã làm quen với ông Móng, tìm cách trò chuyện với ông ta nhưng ông ta kín như bựng Tôi cũng đã nghe thiên hạ kể về ông ta nhiều chuyện nhưng đều " bán tín bán nghi ", chẳng biết thực hư thế nào.

Bốn chục năm trước, Móng là một thanh niên nông thôn chất phác. Anh ta sống ở một làng quê ven thành. Lớn lên Móng đi lính, đã từng sang Lào và Campuchia. Cũng có người nói hồi trẻ Móng khá tài hoa, cầm, kỳ, thi, hoạ đủ mùi.

Một dạo, đóng quân ở một vùng xa, Móng có làm quen và yêu một cô gái Chặm Cô gái tóc xoăn, da nâu, nồng nàn như lửa. Anh lính nhà quê chất phác si tình như bị hớp hồn. Họ kéo nhau vào rừng trước một pho tượng đá cổ tạc những hình thù kỳ dị mà mãi về sau Móng được nghe giải thích là tượng linga. Móng đòi cô gái trao thận Cô gái bắt Móng phải thề chung thuỷ với cộ Nửa đùa nửa thật, Móng thề :

- Nếu tôi không chung thuỷ với em thì suốt đời tôi đi hót cứt !

Cô gái vui vẻ, tự nguyện trao thận Sau đó Móng đã chuyển đi nơi khác. Anh ta quên ngay cô gái người Chặm Cuộc đời chinh chiến giang hồ bôn ba khắp nẻo, sau này Móng cũng đã nhiều lần gặp gỡ không ít những cô gái khác. Hết chiến tranh trở về quê quán, giống như nhiều người đàn ông có giáo dục và lương thiện khác đã qua thử thách, Móng lấy một cô gái làng, lập gia đình và sống cần cù, gương mẫu.

Tôi nghe kể nhưng không tin lắm vào câu chuyện trện Tôi hỏi ông Móng và biết ông làm việc ở chợ phân này mấy chục năm nay tình nguyện và không vụ lợi. Nhiều người cũng đã xác nhận việc ấy với tội Không có lẽ ông lại có tình yêu và lòng say mê với phân như khối người dở hơi chúng ta vẫn say mê văn chương nghệ thuật, toán học, chính trị hay đồ cổ ? Tôi có mang chuyện này trao đổi với một nhà sự Ông bảo :

- Sám hối vẫn thường là một nhu cầu tâm linh của người ta khi đã về già. Thế nào gọi là sám ? Thế nào gọi là hối ? Sám có nghĩa là ăn năn về những lỗi lầm mình đã phạm từ trước. Các nghiệp ác, các tội ngu si mê chấp, kiêu ngạo khinh mạn. . . hoàn toàn xin ăn năn hối lỗi, từ nay về sau không còn gây ra nữa. Thế gọi là sám. Hối có nghĩa là hối cải những điều lỗi có thể phạm phải sau này. Các nghiệp ác, các tội ngu mê, kiêu ngạo, ngông cuồng, ghen ghét. . . đã được giác ngộ sẽ phải dứt bỏ hẳn, không gây ra nữa. Thế gọi là hối, gọi chung là sám hối. Kẻ phàm phu mê chấp chỉ biết ăn năn những tội lỗi đã phạm phải từ trước mà không biết hối cải những tội lỗi về sau của mình thế là tội trước chưa diệt, lỗi sau lại sinh, vậy chưa thể gọi là sám hối được. Mỗi một thiện trí thức phải nung nấu lắm !

Tôi ngồi nghe, không hoàn toàn bằng lòng với cách giải thích như trên vì thấy ông Móng không có vẻ gì đang là người ăn năn sám hối. Tôi cũng đã dò hỏi về " linga " và các quan niệm về quả báo của người xựa Trong bái vật tổ - tôn giáo nguyên thuỷ (nhiều người coi là tà giáo) - hình tượng âm vật, dương vật giao cấu cũng khá phổ biến, chưa nghe nói vì báng bổ mà đến nỗi phải rước tai hoạ gì. Chắc chắn không hề có chuyện mê tín ở đậy Tiếp xúc với ông Móng, tôi thấy ông là người vô thần, cũng khá hồn nhiên chất phác yêu đời. Tôi băn khoăn quá, giải thích chuyện này cho thật thấu đáo kể cũng đau đầu.

- Không tôn giáo, không chính trị, không vụ lợi, không " sếch-xy " - Ông Móng bảo tôi - Nghề hót phân trên đời là nhất !

NGUYỄN HUY THIỆP

Hà Nội, xuân Tân Tị 2001
nkali
23-08-05, 22:55
Thanks ku Gấu.
Gia tài sự nghiệp văn chương của NHT đối với chị chỉ có mỗi.... em cani gì gì đấy... thôi. Nhưng với thời gian giờ cũng đã nhạt nhòa lắm zồi. Chị phải làm mới trái tim mình mà sống chứ, Gấu nhỉ?
Hồ Minh Trí
24-08-05, 09:46
Tiên sư bố bác Thiệp viết đéo gì mà hóm thế không biết! Chắc anh phải làm bài thơ tôn vinh nghề hót phân gia truyền của bác ý mất thôi.
lão ma
10-06-08, 11:53
Trở lại Cổ Nhuế

(tặng bạn nkali và người tình trong mộng của bạn - bác Cổ Nhuế!)

“Thanh niên Cổ Nhuế xin thề
Chưa đầy hai sọt, chưa về quê hương”


Câu này đúng ra xuất xứ phải từ nơi này chứ nhỉ:

Đứng bên phà Bính xin thề
Không lấy được kít không về Thuỷ Nguyên

Là câu hát đồng dao của dân vùng bể dùng để ám chỉ người dân TN, bên kia phà Bính hay qua HP gánh trộm phân trong những thập niên 60-70s!
Bắc Thần
12-06-08, 02:45
Lão này kéo post cũ lên làm chi cho mình đau lòng quá. Mới đó mà đã vài năm rồi. Không biết em nkali này là ai hay là đứa nào giả nick vào chòng ghẹo anh em nhưng mà anh nhớ cũng có nhiều kỷ niệm phết. Nghĩ lại thấy lòng cứ sao sao.

Em nói em ở thung lũng hoa vàng; tức là ở đâu đây chứ bao xa. Vậy mà em đi luôn không quay lại một lần cho người ta nhìn một cái hả em ?
Look
12-06-08, 14:09
Ngày hôm qua, một Cổ Nhuế lam lũ đi bán phân.

Ngày hôm nay, một Cổ Nhuế thay da đổi thịt tận gốc rễ với Metro mà nhân viên bán hàng là chính người dân Cổ Nhuế, với nhiều cửa hàng sửa chữa và buôn bán điện tử, với các nghề May, Dệt, và những con đường mới được đặt tên, xe cộ đi lại nườm nượp như nước chảy….

Ngày hôm nay khác quá nhiều ngày hôm qua.

Ngày hôm qua như một chuyện cổ tích. Cái câu vè "Thanh niên Cổ Nhuế xin thề, Chưa đầy hai sọt, chưa về quê hương" giờ đây nhắc lại khiến cho người già trâm ngâm nghĩ về một thời kỳ chợ phân khốn khó, khiến bọn thanh niên mới lớn xấu hổ đỏ cả mông, khiến cho nó trở thành động lực "rửa nhục", quyết chí học tập và lập nghiệp.

Đã có đất nước nào ngày hôm qua nghèo khó đến thế và ngày hôm nay vươn lên ngoài sự mong ước của ngày hôm qua? Một đất nước mà "thủ đô" có gốc gác là một Thành Hoàng (Thăng Long) một thời nhọc nhằn?

Ngẫm nghĩ suy tư, chúng ta nghĩ sao:
- Với những câu hỏi cửa miệng, những giọng điệu bố đời, những lời thị phi bỉ bai chê trách đất nước của vài thế hệ mới lớn, nhất là những bạn mới được học hành nhiều hơn người khác một chút?

- Với những kẻ chuyên xét lại lịch sử, đánh giá hạ thấp công lao dựng xây đất nước của ông bà tổ tiên mình?

- Với những kẻ cứ hễ mở mồm là chửi bới chế độ, nhìn nhận phiến diện cực đoan?

Nói thì rất dễ, chửi thì càng dễ hơn.

Giận lắm thay!
Thương lắm thay!
\/oi
13-06-08, 09:26
Thầy Lúc độ này cần mẫn gớm, chỗ nào cũng nhảy vào được. Trên nhận định tình hình sao rồi hả thầy?

À, thầy xoạn thảo văn bản bằng sốp nào để bốc mùi hay dữ nha? Mà thầy làm thêm ngoài giờ vừa thôi, còn phải nhớ giữ xức khoẻ thầy ạ
lm2
13-06-08, 10:22
http://www.tintuconline.vietnamnet.vn/vn/print/xahoi/206235/
Mẹ Đốp
13-06-08, 16:33
Nghĩ lại buồn cười. Hồi còn học cấp 3, mỗi sáng đi học, tầm 6h15, 6h30, em vẫn gặp mấy anh mấy chú xe thồ chở phân trên đường. Lúc đó nhịn thở, lấy hết sức bình sinh đạp vượt qua họ. Nói chung là tức và rất chi là ác cảm với mấy cái xe thồ đó. Giờ đọc lại thấy lãng mạn mới chết :D.

À, liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc là người Cổ Nhuế các bác ạ. Hiện giờ ở CN có nhà văn hóa Nguyễn Văn Thạc do anh em họ hàng nhà liệt sĩ góp công góp sức. Nhà văn hóa 2 tầng, trước có sân rộng 100 m2, hình như có trồng cây đại. Cả khuôn viên rộng khoảng hơn 200m. Tầng 1 của nhà văn hóa là thư viện đọc sách, có nhiều sách phết. Trẻ con Cổ Nhuế chỉ cần hồi bé đọc hết số sách đó, lớn lên có thể tự tin vào Thăng Long tán láo. Tầng 2 là hội trường khoảng 60-70 người ngồi. Mấy cụ già điều hành nhà văn hóa này rất mong các cháu sinh viên học ở các trương ĐH gần đó có sự vụ gì đến đó thuê địa điểm nhưng hình như tình hình làm ăn không được khả quan lắm.