Sinh tố rau răm

Tê tê say say
11-07-11, 09:37
Em đợt này đang rảnh, nên cũng bắt chiếc bọn con Công Chúa mới cả con Nem béo mở một cái tô bích viết lăng nhăng để xả mấy thứ cặn bã trong lúc đi ị bị táo bón nghĩ ra. Có gì không nên không phải các bác cứ chửi cho đỡ phí nước bọt.

Chính ra em định để cái này ở cái rì sọt của con Thắm, dưng cơ mà ngày xưa em trót gọi nó là pet nên bi giờ nó trả thù cấm phím em, nên tạm thời em để đây. :D
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Sinh tố rau răm

Rau răm là một loại cây thuộc họ thân đốt, được dùng rất nhiều trong ẩm thực của Việt Nam và Đông Nam Á. Cây rau răm chữa được các bệnh như say nắng, đau tim, tốt cho tiêu hóa, hại sinh lý…

Sinh tố là chỉ thức uống được chế biến từ các loại hoa quả tươi bằng cách xay nhuyễn với nước đá đập nhỏ, có thể cho thêm đường, sữa hay các gia vị khác để có màu hoặc để có mùi thơm ngon dễ uống (theo wikipedia).

Người ta thường dùng rau răm với các món như trứng vịt lộn, cháo trai… thế nhưng món đồ uống “Sinh tố rau răm” thì hình chưa có ai thưởng thức cả. Món đồ uống kỳ dị này được khai sinh trong các quán nhậu bia hơi hay rượu dân tộc hoặc trong các phòng VIP có máy lạnh của những nhà hàng sang trọng mà các quý ông trung niên, sau khi tan sở về tụ tập nói xấu vợ và chứng tỏ cái tôi đàn ông dúm dó, trước khi quay về với cái máng lợn.

Việc phát minh ra món đồ uống đầy gợi cảm triết học mang tính ấm ức này đương nhiên cũng là của các quý ông đang phê lòi, lè nhè, tức tối mà phát biểu ra. Các quý ông trung niên của chúng ta đã qua cái thời “đỉnh cao” và bắt đầu cắm đầu xuống dốc phía bên kia của cuộc đời ở khía cạnh sung mãn của sức khỏe, nhưng lại thường đang ở đỉnh cao của sự nghiệp. Nghĩa là tiền tài danh vọng đều đang có hoặc sắp có hay là hy vọng sẽ có, họ tiếc cái sức khỏe hùng hục của cái tuổi đôi mươi, cái thời mà “đái vào cây chuối nó cũng chửa”.

Đến tuổi này họ mới thấy hết được ý nghĩa của việc có sức khỏe, kể cả về tâm lý và sinh lý. Có một quý ông trung niên, trong lúc lơ mơ đã viết trên bờ lóc hay diễn đàn nào đó rằng cả đời thằng đàn ông có 15 lít nhiên liệu, một phần ba là bị rơi rớt, một phần ba là bị lãng phí thời trai trẻ còn một phần ba mới được dùng cho đúng mục đích. Cái số lượng một phần ba hữu ích này nếu tính đổ đồng thì được khoảng một ngàn shot cho cả cuộc đời làm zai, nếu tính theo công thức số 9 thì nói chung là tạm ổn.Nhưng thường khi đến lúc họ thực sự thấy cần thiết thì chất lượng không còn được tốt lắm, phát nổ phát xịt.

Vì vậy món “Sinh tố rau răm” ra đời, thực sự nó được ra đời bởi bởi cái cớ của các quý ông, về mặt chủ quan nó là liều thuốc giúp tự ru ngủ mình, về mặt khách quan nó giúp họ giải trình những vướng mắc cho các bà các cô…

Các bạn nếu để ýở những nhà hàng kiểu fast food, cơm trưa văn phòng hay quán giải khát có tivi, sẽ thấy trên ô tô bước xuống khoảng dăm ông khách, mặc sơ mi An Phước, quần hiệu Boss sản xuất tại Gia Lâm. Thường họ có cái bụng mỡ mà dân gian hay gọi là bụng phệ hoặc có ông người gày nhẳng như cái cột điện, cùng chui vào quán. Họ trịnh trọng ngồi vào một cái bàn thường là ở tầng hai, nơi nhìn ra phố xá nườm nượp, họ dáo dác nhìn như tìm ai nhưng đại thể họ tìm một em gái nào đó đại loại như da trắng chân dài đi xe ga rồi xuýt xoa khen vòng một, chê vòng hai, gật đầu vòng ba… Chờ cho cô bé phục vụ bàn đến và khẽ ghé tai thì thầm trịnh trọng hỏi:

“Có sinh tố rau răm không em?”.
thằng nhà quê
11-07-11, 12:44
Lan man quá, chưa hiểu ra vấn đề.
Nem
11-07-11, 13:36
Bố ông , bảo ai viết lăng nhăng đấy . Bò !
xame
11-07-11, 17:18
Em ngày nào cũng bị dằn vặt bởi sinh lý mạnh vậy em có nên uống sinh tố rau răm ko?
thằng nhà quê
12-07-11, 09:28
Ông Tê viết lăng nhăng đấy, Mén.
Mây.....
13-07-11, 12:37
Bài của anh Tê có thể hiểu là thôi đừng thủ dâm nữa được không nhỉ.
Scrat
13-07-11, 13:39
Mây quen anh nào tầm bốn sọi trở lên như anh Tê đây thì hiểu ý anh Tê nói gì. Đèo mẹ, nhiều khi đi nhậu, bốn năm thằng ngồi uống bia bàn bên cạnh gái ngon liếc mắt đưa tình chỉ biết nuốt nước miếng ừng ực bốc phét vừa làm ly sinh tố rau răm ban nãy rồi, giờ chịu. :D
Tê tê say say
13-07-11, 15:46
Loay hoay trưởng thành

Trưởng thành nghĩa đen là cụm từ chỉ sự phát dục đầy đủ của cả con đực lẫn con cái, đại loại là có thể kết hợp với người phối ngẫu để sản sinh ra thế hệ kế tiếp. Còn nghĩa bóng thì khá nhiều nghĩa, nhưng đại thể là là kẻ đã lớn khôn, đã tự lập được, đã lớn khôn về mọi mặt.

Tuy nhiên, có rất nhiều người về mặt thể xác đã khuỳnh khoàng như người lớn nhưng tâm trí vẫn như trẻ con. Họ có khi đã là cha mẹ của trẻ con hay có khi còn là cả phó giáo sư tiến sĩ (đúng ra là phó tiến sĩ nhưng nhà nước đã bỏ cái học vị phó tiến sĩ nên giờ họ đều là tiến sĩ cả. Có ông là tiến sĩ thật, mặc dù cũng chỉ là tiến sĩ hữu nghị của các bạn, nhưng vẫn tự nhận mình là tiến sĩ khoa học để tránh việc đánh đồng với mấy vị phó tiến sĩ hay mấy ông tiến sĩ nội địa khác), nhưng đôi khi vẫn ngây thơ vạch chim đứng giữa đường đái hay phồng mồm trợn má chửi từ cụ cao nhất đến mấy ống thâm thấp ở trên bàn thờ nhà người ta chỉ vì nhà hàng xóm nó xây lấn ở tầng hai ra vài phân…

Những kẻ đang loay hoay trưởng thành như vậy nhan nhản ở các công sở, họ là quan chức, họ là giảng viên, họ là trí thức, họ là nghệ sĩ, có khi họ còn là các đại gia hay mấy anh trung lưu trọc phú mới nổi.

Theo M. Scot Peck, tác giả cuốn sách best-seller “The Road Less Traveled” (mà có người dịch là “Hành trình trưởng thành đích thực” bán mãi không hết nên đành cho ông khác dịch thành “Con đường chẳng mấy ai đi” thì lại bán ầm ầm trong khi nội dung dịch bên trong chả khác gì) cho rằng: phần lớn những người loay hoay tìm cách trưởng thành là họ đã không biết cách trì hoãn cái sự sung sướng lại. Họ cứ phải sướng ngay sướng luôn, có một ông say rượu lè nhè bảo kiểu đó là kiểu “Mì ăn luồn” (ăn liền và ăn luôn nên viết tắt là ăn luồn :D).

Vì tính cách cái dân tộc này là không bao giờ biết trì hoãn cái sự sung sướng lại, nên câu cửa miệng của nhân vật Chu Văn Quyềnh: “Không việc gì phải hoãn cái sự sung sướng lại!” trong bộ phim “Đất và người” trở thành câu cửa miệng của rất nhiều người.

Học sinh đi thi người ta cũng bày cho cách chọn bài dễ làm trước, bài khó làm sau, nếu bài mà có khó quá thì bỏ luôn, để đảm bảo điểm được tối đa. Người lớn đi làm thì tranh nhau chọn việc dễ đến nỗi có một ông nhạc sĩ chán quá mới viết ra ca khúc “Một đời người một rừng cây” trong đó có một đoạn: “Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ biết dành phần ai?”

Vì vậy bây giờ ai cũng chỉ thích chọn việc nhẹ nhàng cả, thanh niên vô công rồi nghề thì còn việc nhẹ nhàng nhất là sáng bảnh mắt mới dậy, rủ nhau í ới dưỡn dẹo đi ăn sáng rồi café phố cổ, thanh niên có công ăn việc làm thì buổi sáng đến sớm quẹt thẻ, dí vân tay rồi cũng í ới dưỡn dẹo café ăn sáng. Mấy cụ già già nhìn thấy ngứa măt hỏi thì họ hỏi ngược lại đầy bí ẩn triết lý là:

“Thế làm việc để làm gì?”

“Để có tiền, để chứng tỏ bản thân, để phấn đấu….”

“Thế có tiền, phấn đấu, chứng tỏ bản thân để làm gì?”

“Để sung sướng, để hạnh phúc, để nhàn hạ….”

“Ơ, Thế bọn tôi đang sung sướng, hạnh phúc, nhàn hạ như thế này còn gì nữa?”

Và cứ như thế họ tiếp tục loay hoay trưởng thành!
Man
13-07-11, 16:34
Loạt bài này của Tê say hay ra phết, đề nghị tiếp tục viết cho đồng bào đọc và nghiền ngẫm.
nhaphat
13-07-11, 23:14
Với em công việc dễ dàng nhẹ nhàng nhàn hạ mà lại thanh tao nhất mà người Việt thời đại này có thể nghĩ ra là lên mạng bốt bài dài dài thẩm du. Chẳng khác gì các thế hệ người Việt cho đến tận bây giờ chẳng biết làm gì suốt ngày làm thơ (bi giờ thêm trò chụp ảnh) cho nó nhàn, lại thanh tao dễ nổi tiếng, chung quy là tại lười, lười thì hèn, từ suy nghĩ tới hành động.


Ps. Lão Tê nghĩ em nói đểu thì lão nghĩ đúng rồi đấy!:D
Maria Liberty Thắm
26-07-11, 17:15
Em đợt này đang rảnh, nên cũng bắt chiếc bọn con Công Chúa mới cả con Nem béo mở một cái tô bích viết lăng nhăng để xả mấy thứ cặn bã trong lúc đi ị bị táo bón nghĩ ra. Có gì không nên không phải các bác cứ chửi cho đỡ phí nước bọt.

Chính ra em định để cái này ở cái rì sọt của con Thắm, dưng cơ mà ngày xưa em trót gọi nó là pet nên bi giờ nó trả thù cấm phím em, nên tạm thời em để đây. :D

Nghe chữ "tạm thời" có vẻ gì gì nhỉ. Ví dụ Tê bảo là "sozy Thắm ngày xưa ý anh là anh tự coi mình là con pet của Thắm mà luýnh quýnh như nào lại gõ nhầm ngược lại", thể nào chị cũng quy hoạch ngay một khoảng trời riêng cho Tê uống rượu thả diều. :)
Dân làm bóng
29-07-11, 19:27
Nhìn Maria Thắm Đức mẹ đồng trinh ngồi dáng Phật bà 1 mắt 2 tay đeo kính Salvatore Ferragamo 60 cò ở Lê Duẩn Store kia, anh lại muốn uống món sinh tố thằng Tê. Anh thề!
Maria Liberty Thắm
31-07-11, 01:22
Xu chiêng tàu, có gì mà cần sinh tố răm hả bạn kia? Không tin hỏi con voi. :D
Tê tê say say
29-09-11, 10:40
Chậm

(Bài này em kính viếng hương hồn bác Lưu Gù aka Dinh Hy. Mong gia đình bác vượt qua khỏi nỗi đau này và tiếp tục cuộc sống!)

Tôi có một anh bạn người dân tộc Tày, cái tên nghe rất “dân tộc”, tên anh là Khèn, Lò Văn Khèn. Anh có khuôn mặt to nặng trình trịch, đôi mí mắt lúc nào cũng như mốn đổ sụp xuống, làn da trắng hồng của người miền núi, người anh tầm thước và hơi mập.

Anh học trên tôi 2 khóa nhưng nhiều hơn tôi gần chục tuổi, do anh là người dân tộc nên học mãi mới hết lớp 12, và mất mấy năm học dự bị đại học trên Việt Trì. Anh khá chậm hiểu, nhưng đã hiểu thì rất nhớ, đặc biệt tôi ấn tượng về sự chậm chạp của anh.

Tôi quen anh do một lần cùng mấy thằng bạn đi tán gái, bị một nhóm khác trong đó có một thằng người yêu của con bé bọn tôi đến tán và xảy ra xung đột. Bọn chúng đông và đuổi đánh chúng tôi, tất nhiên là chúng tôi phải chạy, tôi là một thằng lẻo khỏe nhất trong bọn và tham gia trong nhóm chỉ là một thằng chân gỗ(*). Tôi chạy sau cùng nên bọn chúng đuổi kịp, chúng quay thành vòng tròn và chuẩn bị hành hạ tôi, thằng người yêu của con bé chúng tôi đến tán được phép đánh trước. Hắn dơ cái điếu cày dài gần một mét vẫn còn xanh do làm bằng tre tươi và bổ thẳng vào đầu tôi, lúc ấy tôi chỉ biết quặp 2 tay lên đầu để che và cúi khom người xuống. Nhưng vài giây mà không thấy cái điếu cày nào bổ xuống và nghe mấy tiếng hự và huỳnh huỵch bên ngoài. Tôi từ từ bỏ tay và mở mắt nhìn ra xung quanh, không còn đám đông xung quanh nữa và trước mặt tôi lù lù một thằng tầm thước và hơi béo, mồm nồng nặc mùi rượu. Đêm đó, tôi với anh đã ngồi uống rượu đến sáng chỉ với mấy quả ổi và một nắm ớt chỉ thiên.

Đêm đó anh buồn vì cô người yêu mà anh đem lòng yêu từ khi còn học cấp 3 đã bỏ anh đi yêu một thằng khác. Nàng đi theo một thằng công tử người Hải Phòng, khá đẹp trai và giàu có, anh nói anh không trách cô người yêu nhưng anh vẫn buồn. Anh bảo đáng nhẽ anh không cứu mày, vì anh rất ghét những thằng đi tán gái đã có người yêu, còn tôi thì bảo đáng nhẽ anh phải cám ơn những thằng như tôi. Vì nếu họ có yêu anh thật lòng thì có mười thằng như tôi nó cũng không lung lay, còn nó không thật lòng thì trước sau nó cũng bỏ anh. Anh cười chua chát nhưng vẫn bảo mày biết đéo gì về yêu tử tế, anh mày mới là thằng quá tử tế so với qui định.

Một năm anh chỉ về quê có 2 lần, tết và hè. Mỗi lần về, cha mẹ anh phải bán 2 con trâu và vài con lợn để anh đi học, những ngày nghỉ lễ như mùng 1/5 hay mùng 2/9 anh hay về nhà tôi hoặc đi chơi đâu đó với tôi. Anh rất giỏi võ, tôi biết thế nhưng gạ thế nào anh cũng không dạy. Anh bảo mày không nên học võ, với cái tính ngang ngược và hay nóng giận thì tốt nhất không nên học mà có học cũng chả đâu vào đâu.

Tôi cú lắm, một lần tôi ép anh uống say, vì tửu lượng của tôi so với anh chả thấm tháp gì nên tôi mang toán ra đố anh vì vậy mà đêm đó anh uống say mềm, còn tôi thì bắt đầu lơ mơ.

Tôi bắt đầu gạ anh ra tập võ, mới đầu anh vẫn không chịu, tôi vẫn ra múa may một mình. Hôm đó trời mùa đông khá lạnh, chúng tôi uống rượu ở sân một cái lò gạch, xung quanh là những kiêu gạch mộc xếp chồng lên nhau và trên cùng được che bởi những tấm phên đan bằng lứa để chống mưa trước khi cho vào lò nung. Tôi cũng bắt chiếc các võ sư Trung Quốc xếp gạch lên và lấy tay chém, trước khi chém không quên hết to lên một tiếng vang cả góc sân. Cũng vỡ được mấy viên nhưng bàn tay thì đau và tê dại, tôi nhăn mặt còn anh thì cười ngặt nghẽo. Anh đứng dậy nói cẩn thận khéo gãy tay, nhìn đây! Anh chém một nhát mà mười mấy viên gạch đổ sụp xuống gãy đôi. Anh tiếp, mày đã nhìn thấy ai làm được như này chưa? Rồi anh xòe bàn tay, rồi anh sử dụng bàn tay như một cái cuốc để xới cỏ, tôi chưa hết kinh hãi thì anh nhảy lên đứng tấn và tông thẳng một cú đấm vào tường gạch xây bao xung quanh cái sân đóng gạch, tường bị thủng một lỗ vừa đúng một viên gạch và những viên gạch xung quanh không bị ảnh hưởng gì.

Tôi biết là rượu đã có tác dụng, bất thình lình tôi nhảy lên đấm một cú móc hàm và kéo cao gối để tránh cho đối phương đá vào hạ bộ phản đòn. Cú đấm sắp đến hàm dưới của anh nhưng vẫn không thấy anh phản ứng gì, tôi nghĩ bỏ mẹ, khéo lão này say thật, đang định rút tay về thì anh khẽ xoay người nắm lấy cổ tay tôi rồi nhanh như chớp kéo tay tôi đi tiếp theo quán tính và hơi vòng vế phía mạn tả của anh. Tôi bị mất đà và thân hình lẻo khẻo của tôi sắp rơi xuống nền đất nhão nhoét thì anh co chân phải, bàn chân cong lên đỡ được tôi rồi từ từ kéo tôi dậy, mặc dù không bị ngã nhưng cảm giác cả cánh tay phải của tôi tê dần vì cái giật của anh. Tôi hỏi anh học Aikido à, anh bảo không phải, võ Việt Nam thôi.

Hai thằng lại ngồi xuống uống rượu, anh bắt đầu kể. Sư phụ anh là một thầy giáo người kinh lên bản anh dạy chữ, không ai biết lai lịch ông, chỉ biết ông truớc có đi bộ đội ở chiến trường B rồi giải ngũ và không hiểu sao lại lên cái nơi khỉ ho cò gáy này. Ông chỉ chọn anh làm đệ tử để dạy võ, sau này ông nói với anh là do anh chậm chạp nên mới dạy anh võ. Ông nói, những người chậm chạp mới học được cái tinh túy của võ học, những người chậm chạp mới hưởng được niềm vui của cuộc sống. Khẩu khuyến ông truyền cho anh là “Tĩnh như núi, động như biển”.

Cuộc đời của ông quả là cái gì cũng nhanh, 18 tuổi đã là trung đội trưởng một trung đội công binh ở chiến trường Nam Lào, 22 tuổi là đại đội trưởng, 25 tuổi làm chính trị viên tiểu đoàn. Ông kể, không phải do ông giỏi mà những người giỏi đều chết hết, còn ông thì cứ trơ trơ. Ông bị thương 2 phát một vào bắp đùi, một vào bả vai, 3 lần sập hầm – 1 lần hai hôm người ta mới moi được ông ra khỏi hầm nhưng ông vẫn sống. Rồi ông sang giúp các bạn Pa Thét Lào đánh nhau, giải phóng miền Nam ông sang Căm Bốt, đánh Pôn Pốt, hình như ông đã lên đến cấp tá. Ông không kể cho anh những việc sau này, nhưng anh linh cảm thời gian đó chắc là nỗi đau của ông.

Ông có nói với anh, con người cái gì cũng muốn nhanh, ăn nhanh, làm nhanh, học nhanh, lấy vợ nhanh, đẻ con nhanh, thăng tiến nhanh, giầu nhanh… chỉ có chết nhanh thì không ai thích. Nhưng những người mà có mọi thứ nhanh như thế đều rất khổ, họ không biết thưởng thức cuộc sống, chỉ những người chậm mới biết thưởng thức cuộc sống.

Trước khi dạy anh các chiêu thức trong võ học, ông dạy anh môn Thái Cực Quyền và bắt anh tập các bài Thái Cực Quyền trong 3 năm liền. Bắt anh hiểu sự chậm rãi trong Thái Cực Quyền là gì? Tại sao phải tập chậm như vậy…

Anh hứa sẽ dạy tôi học võ, nhưng chỉ dạy Thái Cực Quyền thôi, còn võ sẽ dứt khoát không dạy. Anh nói, bao giờ cần phải học chiêu thức thì báo cho anh.

Nay đã gần 20 năm, tôi không liên lạc được với anh. Anh trở lại Điện Biên quê anh, nghe bạn bè nói anh đã làm đến chức Chủ tịch huyện. Tháng trước tôi nhận được điện thoại của anh, anh mời tôi lên chỗ anh và giao hẹn phải nên ít nhất 1 tháng, nếu ít hơn thì đừng lên. Tôi rất mong được gặp anh, nhưng sắp xếp công việc và gia đình để lên được đó 1 tháng trời thì phải có thời gian. Nhưng tôi hiểu cứ từ từ sắp xếp rồi tôi sẽ lên với anh, không biết ông chủ tịch huyện giờ trông ra sao đây?

(Còn nữa - nhưng chưa biết đến bao giờ :D)
Uninstaller
29-09-11, 11:26
khuôn mặt to nặng trình trịch, đôi mí mắt lúc nào cũng như mốn đổ sụp xuống, làn da trắng hồng

Kết hợp với cái đoạn đấm gạch thì có thể đoán là cao thủ nội gia.

Em chỉ buồn cười nhiều chỗ anh Tê viết như kiểu miệt thị, mang đậm tính bốc phét, tung hỏa mù. Nhưng cái đoạn gần cuối viết về "Chậm", thiển ý của em là đúng rồi! Nhưng mới chỉ phơn phớt.

Nhìn chung lại là "thịt ba chỉ".
Ivan
29-09-11, 11:44
Nếu hiểu hoàn cảnh của tác giả, bao giờ chúng ta cũng bao dung hơn khi đọc tác phẩm của họ. Nhưng như thế lại nứt ra một câu hỏi mới: đã biết rõ tác giả như thế rồi thì còn đọc làm đéo gì nữa? Và thế là anh đéo đọc nữa!
TTM
29-09-11, 11:59
Tê chắc viết trong lúc say, hơi văn đầy mùi rượu.