Uôn cắp ở nam phi và chuyện về cái hố xí hai ngăn

hungpl
17-06-10, 12:44
Lại nói về cái uôn cắp đang diễn ra trên cái xứ Nam phi xa xôi đã diễn ra được hơn một tuần rồi, về chất lượng các trận đấu thì chẳng cần nói vì ai cũng biết. Ở đây mình bàn đến cái chuyện ngồi xem uôn cắp ở Hà Nội kìa.
Trong cái không khí bực hết cả cửa mình khi mà Hà lội mến yêu của ta đang nằm trong cái rốn của áp cao áp thấp gì đó theo như mấy anh gia cát dự nói thì dân dã người ta gọi là gió lào, nhiệt độ thì 39 40 độ nhưng đã chót hâm mộ rồi thì cứ phải bật cái ti vi lên để mà xem phút bôn. Mẹ, vừa mới tơn on một phát đã thấy tiếng vo ve cứ tưởng ti vi nhà mình hỏng, chuyển kênh khác thì đéo thấy gì lại chuyển sang xem đá bóng thì lại thấy vo ve, suy nghĩ một hồi lại thấy bực mình mấy chú bình luận viên của nhà đài ăn bún mắm tôm đéo chịu rửa mồm để cho nhặng bay vo ve quanh mi cờ rô đau hết cả đầu, chợt nhớ là xờ ta xì bót cũng chiếu phút bôn nên nhanh tay chuyển sang, không ngờ nhân định bất thắng thiên bên đó cũng vo ve mới lạ, đầu tư chất xám suy nghĩ xem cái tiếng vo ve kia ở đâu ra thì mới hay đó là cái tiếng kèn vú vú dế lá của mấy anh tông giật bên phí châu.
Lại nói về cái hố xí hai ngăn của cái thời chưa xa ở việt quốc. Chẳng biết do đâu mà có cái hố xí kiểu này nhưng bác nào đã sống vào cái thời ấy không thể quên được cái cảnh giữa trưa hè bê đít đi ỉa, tay cầm tờ báo tụt quần ngồi trên hai viên gạch khấp khểnh cố gắng ỉa cho đúng lỗ mới tài, trời nóng mồ hôi mồ kê ròng ròng, dưới chân giòi bò lúc nhúc nhìn buồn mửa nhưng cũng chưa kinh bằng cái anh ruồi nhặng, nó bay từng đàn bâu kín đống phân ở dưới hố nhà xí gặp cơn gió hay khi cứt mới rơi xuống chúng bị động bay lên ầm ầm tiếng vo ve liên tu bất tận tưởng như không bao giờ dứt. Ấn tượng của những năm tháng đó ngoài cái đói nghèo thì tiếng ruồi nhặng vo ve là những cái ghi dấu sâu đậm vào quê hương tuổi thơ tôi.
Quay lại cái uôn cắp trên đất nước của cái kèn vú vú dế lá, tuy không thích ví von nhưng quả thật mỗi khi tơn on cái tivi lên là y như thấy mình ngồi trong cái hố xí hai ngăn mà xem uôn cắp, dưới chân giòi bọ lổm ngổm, bên tai vo ve tiếng nhặng xanh bay từng bầy liên tu bất tận, đến khi hết trận đấu chẳng có con mẹ gì hứng khởi vì được kèo hay cay cú vì thua độ cả mà chỉ có cái âm thanh vo vo ve ve của cái bầy nhặng có tên vú vú dế lá của cái xứ Nam phi xa xôi mà thôi.
Ngẫm mới thấy tiền nhân nói đúng:
" NGỒI TRÊN HỐ XÍ ĐỢI NGÀY MAI"
Cái ngày mai ở đây là đợi đến hôm sau để tiếp tục ngồi trong hố xí hai ngăn mà xem uôn cắp đó chư vị.
Kính bút
Trống Cơm
17-06-10, 22:09
Có chuyện hunglp hồi bé chiên đái dầm mới lại ỉa đùn, xít nữa bốc cứ t bỏ mồm may có người phát hiện sao đe'o kể nốt ???
hungpl
18-06-10, 09:32
Cũng định kể Cơm ạ. nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy đéo cần kể vì thằng đếch nào ngày bé chả bốc cứt bỏ vào mồm.??? Không tin à hỏi bố Cơm xem có thế không?