Những bài viết đáng chú ý

Wfs
18-03-10, 16:09
Đọc bài viết này trên Tuanvietnam thấy rất sâu sát và tâm huyết. Các bác em tham khảo tí.


_____________


Nếu tôi là một nhà lãnh đạo…

Tác giả: Trường Sơn
Bài đã được xuất bản.: 2 giờ trước



Nghĩ về những thông điệp của Đảng ta trước thềm rộng của Đại hội lần này, tôi mạnh dạn ghi ra vài điều suy nghĩ của mình. Có thể, đây là chỉ mong muốn tha thiết của một công dân dành cho xã hội, cũng có thể đây là những điều tôi nói hộ cho những nhà lãnh đạo hiện nay của tôi, khi họ quá bận bịu với công việc của mình mà chưa có dịp viết ra.

LTS: Trong hàng trăm ý kiến độc giả gửi về chia sẻ, đồng cảm với những góp ý tâm huyết của TS Mai Liêm Trực và GS Dương Phú HIệp tại cuộc bàn tròn trực tuyến, Tuần Việt Nam nhận được lá thư tâm huyết của một bạn trẻ. Lá thư ấy nói lên ước mơ, gửi gắm của người trẻ hôm nay vào các nhà lãnh đạo đất nước. Nó cũng cho thấy rằng, người dân vẫn đang đặt niềm tin và kỳ vọng vào Đảng lãnh đạo sẽ lựa chọn được những con người chèo lái đất nước qua chặng đường phát triển mới, xứng đáng với sự tin cậy của dân.

Tuần Việt Nam giới thiệu lá thư này như một góc nhìn riêng của một người trẻ.

-----


Hôm nay, đọc một đoạn tin ngắn về một nhà lãnh đạo ở một nước châu Phi nghèo khổ, xa xôi, tôi chợt trào dâng những cảm xúc khó tả khi xem tấm ảnh một người dân nhỏ bé, đen đúa khắc khổ, run run đưa sẵn đôi tay ra phía trước chờ đợi được đến lượt mình bắt tay người lãnh đạo phương phi, cao lớn, oai vệ kia...

Trong khoảng khắc ấy, tôi bỗng ước rằng, giá mình là người lãnh đạo nọ, tôi sẽ ôm lấy đôi bàn tay đen đúa và thân hình gầy gò ấy - để biểu thị sự mến thương, trân trọng với một người dân bình thường như ông - như ôm vào lòng sự bao dung, lo toan chân thành và tin yêu vĩ đại của nhân dân xứ tôi, vẫn dành cho lãnh đạo Nhà nước.

Với suy nghĩ ấy, tôi cầm bút viết nên những dòng mơ ước giản dị, rằng tôi, một thanh niên, nếu được trở thành một nhà lãnh đạo, tôi mong rằng mình sẽ như thế nào...

Với nhân dân

Là một nhà lãnh đạo, tôi sẽ bỏ bớt phần lớn những chuyến đi thăm các doanh nghiệp, dự các lễ khởi công ồn ào đầy hoa và khẩu hiệu, để mặc bộ quần áo sờn cũ vẫn gấp ngăn nắp trong tủ gia đình, lặng lẽ đi về các vùng quê nghèo khổ, vào các khu dân cư xập xệ, cũ nát, vào các công xưởng, nhà máy và nơi ở trọ tồi tàn của công nhân mà báo chí đã nêu tên, điểm mặt để tìm hiểu thêm thực tế...

Là lãnh đạo, tôi sẽ bớt tham gia những lễ khởi công ồn ào để đến những nơi có những điều cần nghe.


Là một nhà lãnh đạo , tôi sẽ nghiêm khắc làm gương cho cấp dưới, dẹp bỏ bớt những chuyến đi thăm viếng , đưa đón vô bổ, tốn kém, phiền nhiễu các địa phương, từ bỏ những bài diễn văn viết sẵn khô cứng, giáo điều và lặp đi lặp lại để lăn xả vào thực tế công việc, bàn bạc tận nơi, giải quyết tận lực những khó khăn, vướng mắc.

Những thời gian tiết kiệm được đó, tôi dành để đối thoại trực tiếp trên truyền hình mỗi năm nhiều lần, mỗi lần trong một ngày, lần lượt với Thanh niên, Phụ nữ và Trẻ em, với Người cao tuổi ...

Bởi tôi muốn chia sẻ những trăn trở của mình, tìm sự gợi ý và chung sức từ những Người trẻ đầy tài năng và hoài bão của đất nước. Tôi muốn tận tụy lắng nghe những phê bình, góp ý của các bậc cao niên hiện vẫn thao thức khôn nguôi trước thực trạng đất nước.
Tôi hiểu rằng, là một nhà lãnh đạo thì còn phải biết đối thoại chân thành với nhân dân về đời sống hàng ngày của họ, nhất là với người già, phụ nữ, trẻ em ...

Là một nhà lãnh đạo, tôi sẽ kiên quyết xóa bỏ chuyện nhiều người sống không có nhà để ở, chết không có đất để chôn, nhưng có người lại có hàng trăm nhà, hàng trăm đất để hưởng thụ hoang phí, có người làm một năm chỉ ra vài tạ thóc mà vẫn phải nộp sản, nộp thủy lợi phí, nhưng có người kiếm được nhiều tỷ đồng một tháng lại không phải nộp thuế thu nhập ...

Tôi sẽ kiên quyết từ chối việc xây dựng quá nhiều các khu vui chơi, hưởng thụ cho người lớn, các trụ sở nguy nga không cần thiết, các dự án "xí chỗ" tại các địa phương để tập trung ngân sách xây dựng thêm nhiều bệnh viện, trường học, thư viện, ký túc xá sinh viên, khu vui chơi giải trí cho các em thanh thiếu niên, nhi đồng, các công viên, khu môi sinh, cây xanh công cộng cho người cao tuổi...vốn đang thiếu trầm trọng hiện nay.

Là một nhà lãnh đạo, tôi sẽ mạnh mẽ đấu tranh và làm gương để mọi quyền hạn của nhân dân phải được tôn trọng tuyệt đối, mọi quyền lợi căn bản của công dân phải được nhà nước bảo vệ bằng mọi giá.

Tôi và các cơ quan chính quyền cũng như mọi thành phần xã hội có tư cách pháp nhân trước Pháp luật đều bình đẳng như nhau trên khuôn khổ các diễn đàn xã hội cũng như trên như báo chí - truyền thông. Sự khác biệt ở đây chỉ là những gì được giao chịu trách nhiệm trước xã hội mà thôi.

Theo đó, dù là các cơ quan nhà nước, hay Nhà lãnh đạo, chúng tôi cũng không được phép có quyền cấm đoán và bác bỏ tùy tiện các ý kiến khác nhau của nhân dân.

Tôi sẽ nêu quan điểm của mình một cách công khai và cùng nhân dân bảo vệ nó mạnh mẽ : Tiêu chí căn bản nhất để phân định các ý kiến khác nhau trong xã hội, phải được xã hội thượng tôn là Luật pháp và Khoa học.

Khác với cách xây dựng xã hội bằng quan điểm, lập trường và các khẩu hiệu chính trị, bằng các dự án, gói thầu, xin - cho, giao - nhận vội vã , tôi sẽ đề xuất, phải luật định cụ thể, việc bắt buộc đưa các Nhà khoa học, các nghiên cứu khoa học vào mọi công việc của xã hội trước tiên, toàn diện và triệt để.

Phải có định chế luật pháp đủ mạnh, thậm chí là từ Hiến pháp để đảm bảo rằng, vị trí thượng tôn của Khoa học và các nguyên tắc Luật pháp sẽ là cơ sở tối cao, tiên quyết và bất khả xâm phạm để phục vụ nhân dân.

Theo đó, sau khi đã có nghiên cứu, đánh giá độc lập của các nhà khoa học rằng, các chiến lược, kế hoạch, dự án, nếu đảm bảo hiệu quả kinh tế, phục vụ thiết thực cho nhân dân, phù hợp với các tiêu chuẩn chung của thế giới, mới được tiếp tục giao cho các cơ quan của nhà nước triển khai thực hiện.

Tôi nghĩ, có mạnh dạn làm như thế, Khoa học công nghệ mới có đất sống, có cơ hội thực sự phát triển, mới trở thành quốc sách hàng đầu và đưa đất nước tiến lên nhanh chóng.

Là một nhà lãnh đạo trung thực, tôi sẽ không đoán mò và hứa suông rằng sẽ giải quyết được tham nhũng, tắc đường hay gian dối và tệ nạn xã hội theo con số bao nhiêu năm.

Tôi hiểu sâu sắc rằng, tất cả những vấn đề nhức nhối đó chỉ là những triệu chứng bề ngoài của việc mất cân bằng, thiếu dân chủ trong sinh hoạt chính trị và đời sống xã hội; chênh lệch quá lớn và bất công trong phân chia tài sản và nguồn lợi xã hội, dẫn đến kỷ cương, luật pháp, đạo đức bị buông lỏng, giá trị của con người và các nhu cầu tối thiểu bị coi thường, xem nhẹ, từ vật chất đến tinh thần...

Với trách nhiệm bản thân và đội ngũ cán bộ của mình

Tôi hiểu sâu sắc rằng, nhờ một chút năng lực và phẩm chất trội hơn, cùng với sự bền bỉ nghiêm túc học hỏi đồng nghiệp, học hỏi nhân dân tôi dần trưởng thành và được tin tưởng giao phó các nhiệm vụ khác nhau cho đến khi là một nhà lãnh đạo.

Bởi vậy, tôi hoàn toàn không phải là bậc vĩ nhân, trí tuệ cao hơn toàn thể mọi người trong xã hội để có quyền lớn tiếng răn dạy, giáo huấn hay đánh giá ai, cũng như bác bỏ thẳng thừng, vô căn cứ đối với các ý kiến xây dựng khác.

Tương tự thế, các trợ lý, dù họ có giỏi hơn tôi rất nhiều trong các lĩnh vực của mình, nhưng khi so với cả xã hội, riêng mỗi chúng tôi hoặc cả ekip dẫu có xuất sắc, cũng chỉ là một hạt cát lớn giữa sa mạc bao la mà thôi.

Bởi vậy, chúng tôi phải biết dựa vào dân, lắng nghe dân, nghiêm khắc tự dẹp bỏ mọi cản trở, sách nhiễu ảnh hưởng đến ý kiến phản ánh, phê bình của nhân dân về hiệu quả công việc còn nhiều hạn chế, yếu kém của mình.



Là lãnh đạo, tôi sẽ tận dụng báo chí truyền thông.

Tôi sẽ không bao giờ huênh hoang nói về tầm nhìn và thế giới quan của mình và các cơ quan công quyền, bởi tầm nhìn đó, nếu có thật, cũng chính là trí tuệ được kết tinh từ nhân dân, từ xã hội, được phản ánh qua báo chí, dư luận, được tiếp thu và vận dụng vào luật pháp, vào thể chế và trở thành chính sách.

Và khi báo chí, truyền thông không truyền tải hữu hiệu những phê bình, góp ý, phản biện, thì có nghĩa rằng, lúc đó chúng tôi chỉ làm việc bằng cái nhìn thiển cận, hạn chế của riêng mình, chứ không còn bằng tầm nhìn và trí tuệ của toàn xã hội nữa.

Chắc chắn khi ấy, các chính sách do chúng tôi độc quyền tạo ra sẽ không đúng, không trúng và sẽ không phục vụ thiết thực cho nhân dân được.

Là một nhà lãnh đạo, tôi biết, các trợ lý, tham mưu, giúp việc của mình, không phải ai cũng dám tranh luận, góp ý một cách trung thực và thẳng thắn, thậm chí dễ làm những việc để chiều lòng, hoặc che giấu đi những điều mà đúng ra tôi cần, rất cần được biết.

Nếu làm việc quá lâu trong môi trường có nhiều người như vậy, thế giới quan của tôi sẽ hạn hẹp và xơ cứng, thiếu thực tế và toàn những điều tốt đẹp ảo. Thậm chí, tôi sẽ mắc thói độc đoán, chuyên quyền, không thích nghe phản biện trái với ý mình.

Tôi sẽ thụ động và phụ thuộc vào tham mưu, trợ lý, sẽ không còn mối liên hệ mật thiết và chân thực với nhân dân nữa. Là nhà lãnh đạo nhưng tôi lại không lãnh đạo, mà ngược lại, rất có thể những thứ tôi không kiểm soát được sẽ lãnh đạo chính tôi, lãnh đạo chức vụ của tôi ...



Với bạn bè quốc tế


Tôi biết, họ khâm phục cha anh chúng ta và các thế hệ đi trước, và vì thế, họ luôn khen ngợi chúng ta. Đó cũng là phép lịch sự thường thấy.

Nhưng chúng tôi không nên tự hào một cách thái quá và nhận nó về mình một cách ngây thơ và thản nhiên được.

Những lời khen thật tâm hay phủ dụ từ các nhà lãnh đạo các quốc gia khác, chúng tôi chỉ nên cảm ơn chân thành mà thôi, và nhất định không tự ru ngủ mình từ những lời khen ấy.

Tôi biết, tôi và các lãnh đạo khác đang gánh trách nhiệm lịch sử nặng nề và còn nhiều yếu kém nên hiện còn rất chật vật với những công việc hàng ngày.


Là lãnh đạo, tôi sẽ hiểu đúng vị thế của đất nước mình trên thế giới.

Khi đi thăm nhiều nước bạn mà tuyệt đại bộ phận nhân dân của họ có mức thu nhập rất cao, họ hài lòng và hạnh phúc sống trong những đô thị hiện đại, trong lành, hài hòa với thiên nhiên và văn minh, mẫu mực, tôi chợt thấy, những việc mình đã làm được là quá nhỏ bé.

Tôi thực sự thấy trách nhiệm to lớn trước câu hỏi : Làm sao để cho dân ta đầy đủ được bằng một phần dân họ, để nước ta có cơ ngơi bằng một phần nước họ?

Quốc gia chúng ta còn đi vay, đi xin tiền tài trợ, giúp đỡ từ bạn bè quốc tế, nhưng lại tham nhũng vẫn còn nhiều. Bên cạnh một vài kết quả khiêm tốn đạt được gần đây, chúng ta còn quá nhiều các vấn đề nan giải.

Bởi thế, chúng tôi, những nhà lãnh đạo hiện nay không có thời gian để tự hào nữa, mà phải nhìn thằng vào sự thật, khiêm tốn, trung thực hỏi dân, học dân, tích cực học hỏi bạn bè thế giới hơn nữa để tự làm chuyển biến mình trước tiên, tạo tiền đề cơ bản cho các chuyển biến mạnh mẽ khác trong hệ thống....

Do vậy, từ đáy lòng mình, tôi sẵng sàng lắng nghe tất cả những phê bình từ nhân dân mình, chỉ cần làm sao, nhờ đó tôi làm việc được tốt hơn ...


Với sinh hoạt cá nhân

Tôi nhận thức sâu sắc rằng, là một nhà lãnh đạo, nếu tự cho phép mình thoát ly khỏi đời sống vật chất khó khăn của đại bộ phận xã hội, tất yếu sẽ dẫn đến sự thoát ly khỏi nhận thức và động lực thực tiễn, nhằm khắc phục những khó khăn đó cho quần chúng nhân dân.

Các bậc tiền bối cách mạng của chúng ta, đứng đầu là Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại và những học trò xuất sắc của Người như Phạm Văn Đồng, Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp, Lê Duẩn, Võ Văn Kiệt... đã để lại những tấm gương, những bài học ngời sáng, mẫu mực về tấm lòng vì nước vì dân, gắn bó máu thịt với nhân dân ...

Họ ăn miếng cơm của dân, mặc tấm áo của dân để vui cái vui của dân, khổ cái khổ của dân, lắng nghe, thấu hiểu đời sống, tâm tư, nguyện vọng của dân, vừa dẫn dắt vừa học hỏi dân...
Chính sự tận tụy, thanh bạch, giản dị thể hiện cả trong sinh hoạt cá nhân đó đã làm nên sợi dây gắn bó mật thiết, thương mến, trân trọng hai chiều giữa nhân dân và họ, là nguồn cội hun đúc nên những đức tính và phong cách của người lãnh đạo chân chính, vĩ đại.

Không chỉ bền bỉ, nghiêm túc học tập các nhà lãnh đạo cha chú của mình, tôi cũng sẽ cập nhật, tham khảo thêm từ các nhà lãnh đạo ở các quốc gia khác mà ở góc nhìn của riêng tôi, họ có nhiều phẩm chất và cá tính khá hấp dẫn như : Fidel Castro - CuBa, Lý Quang Diệu - Singapore, Ban Ki Moon - Hàn Quốc, Obama - Mỹ, Putin - Nga, Merkel - Đức; Nelson Mandela - Nam Phi...

Bởi tôi hiểu, trong giai đoạn hội nhập thế giới mạnh mẽ ngày nay, nhân dân ta còn đòi hỏi ở nhà các nhà lãnh đạo một hình ảnh trẻ trung và đĩnh đạc, tự tin, năng động nhưng khiêm tốn và ham học hỏi, giàu sức lôi cuốn với bạn bè thế giới ...

Nghĩ về những thông điệp của Đảng ta trước thềm rộng của Đại hội lần này, tôi mạnh dạn ghi ra vài điều suy nghĩ của mình. Có thể, đây là chỉ mong muốn tha thiết của một công dân dành cho xã hội, cũng có thể đây là những điều tôi nói hộ cho những nhà lãnh đạo hiện nay của tôi, khi họ quá bận bịu với công việc của mình mà chưa có dịp viết ra.

Mong rằng, đất nước đổi mới và phát triển thực sự, một người trẻ như tôi, 30 năm sau, nếu khi ấy Đảng viên được tự ứng cử chức Tổng bí thư, công dân được tự ứng cử chức Thủ tướng, hay Chủ tịch nước, hoặc tôi sẽ viết tiếp những dòng suy nghĩ này trong bản đề cương tranh cử của mình, hoặc sẽ dùng nó cho những câu hỏi sẽ đặt ra khi tiếp xúc với một ứng viên nào đó.

Và như vậy, những dòng mộc mạc này, bây giờ hay về sau, với tôi đều là sự đóng góp, cổ vũ chân thành cho các nhà lãnh đạo, cho đất nước Việt Nam vô cùng thân yêu của tôi.

http://www.tuanvietnam.net/2010-03-15-neu-toi-la-mot-nha-lanh-dao-
lluvia
18-03-10, 16:29
Cá nhân anh thấy chả ra cái đéo gì cả. Khuôn sáo vớ vỉn.
Wfs
18-03-10, 16:37
Bác Lu em phải tịnh tâm một tí thì mới thấy những điều trên kia là sâu sát thực tế và tâm huyết. Có phải ai cũng viết ra được những gì đang diễn ở cuộc sống một cách rõ ràng vậy đâu, và cũng có phải ai viết ra rồi ngon lành mà được đăng lên báo thế đâu. Còn phải kiểm duyệt đắn đo chán. - À, em không nói kiểm duyệt theo yếu tố khách quan, mà là chủ quan - tức, tự mình kiểm duyệt mình, liệu rằng mình có dám viết ra những gì mình nghĩ và mang đăng báo hay không thôi. Vả lại, lá thư trên cũng là từ của một người trẻ tâm huyết, thế chẳng tốt quá sao.

Éo ai, trẻ tuổi, không thác loạn hoành tráng thì chắc lại cứ nhâu nhâu nhâu nhâu nhăm nhe vào Đảng để mà tiến thân - tất cả đều thế thì có mà loạn.

À, mà thời này thì kiếm đâu đứa nó vào Đảng để phục vụ nhân dân nhể? Hay là em quá bi quan?

Chứ chửi theo kiểu chí bên các bạn Cà phò thì ai chẳng chửi được. :4:

Hoàn cảnh lắm, thế cho nên bác em thông cảm tí ha!
Laozeza
18-03-10, 16:37
1 - Anh đồng ý với Lu

2 - Nói thằng Ba Duẩn là học trò xuất sắc và tử tế với thầy - ông Cụ ..thì chó nó cũng đeos cho là được

3 - Sói em anh sao lại đáng yêu đến dư lày.
Wfs
18-03-10, 16:42
Hề hề, em lúc nào chả đáng yêu. :D

Em không ủng hộ hoàn toàn tất cả những gì được viết ra trên kia, vì mỗi người có một nhận định riêng - em cũng có nhận định riêng của em. Bác em cũng thế, ví dụ như nhận định của bác em là lão Duẩn không thể là học trò xuất sắc và tử tế với ông Cụ chẳng hạn. Nhưng cái em thấy hay là suy nghĩ tổng quát như thế từ một người trẻ. Thời bây giờ, kiếm đâu ra người trẻ mà suy nghĩ vậy đây? Hay chúng nó 8X 9X 10x đã thác loạn đú đởn không nghiện game thì nhố nhăng sáo rỗng hoành tráng kệ con mẹ cuộc đời muốn đến đâu thì đến rồi?
Mây.....
18-03-10, 16:46
Cá nhân anh thấy chả ra cái đéo gì cả. Khuôn sáo vớ vỉn.


1 - Anh đồng ý với Lu

2 - Nói thằng Ba Duẩn là học trò xuất sắc và tử tế với thầy - ông Cụ ..thì chó nó cũng đeos cho là được

3 - Sói em anh sao lại đáng yêu đến dư lày.




Lu và Laoze mỗi người thử viết một bài thị phạm cho các chã Thăng Long coi đi, xem có giống con giáp nào không.
Laozeza
18-03-10, 16:53
Thật ra nếu như Sói đọc kỹ hoặc có điều kiện đọc trên 03 cái công văn hay tham luận báo ở nhân dân thì có thể luận ra người thực viết bài này ít ra phải tầm 42t, chưa vợ, hộ khẩu Hà Nội, nguyên quán miền Trung...7x, 8x thì đã không viết thế từ lâu rồi. Dư lào là người viết trẻ? Ông Cụ đôi khi anh thấy cũng là người viết trẻ!

@ Mây: anh mà viết kiểu Đường chúng ta đi abc có mà chả nước mắt ầng ậng hết cả nhút bây giờ.
Wfs
18-03-10, 16:54
Thật ra nếu như Sói đọc kỹ hoặc có điều kiện đọc trên 03 cái công văn hay tham luận báo ở nhân dân thì có thể luận ra người thực viết bài này ít ra phải tầm 42t, chưa vợ, hộ khẩu Hà Nội, nguyên quán miền Trung...7x, 8x thì đã không viết thế từ lâu rồi. Dư lào là người viết trẻ? Ông Cụ đôi khi anh thấy cũng là người viết trẻ!

Hí hí, bác em đoán quá rồi. Theo thông tin vỉa hè thì em nghĩ rằng người viết bài này vẫn thuộc thế hệ 8X thôi.

Chính thế em mới bốt vào đây chứ dừ quá thế kia thì nói làm gì.
Laozeza
18-03-10, 16:56
Anh nói thật cái bình 8x ấy có khi tuyền rượu 5x, 6x rồi, hỏng hết rồi.
Wfs
18-03-10, 16:59
Anh nói thật cái bình 8x ấy có khi tuyền rượu 5x, 6x rồi, hỏng hết rồi.

Ừhm, em không hiểu rõ lắm quả hỏng hết rồi ở trên.

Cái gì hỏng vậy bác em?

Bác em làm quả loạt bài Đường chúng ta đi phát, xem Mây có ầng ậc nước hay không em coi cái. :D
Laozeza
18-03-10, 17:07
Anh thì cho là tủ lạnh như President hay Prime Minister thì chỉ cần có cái detail job description and commitments thế là đủ.

Sáu mươi năm mỵ dân chửa đủ nẫu sao mà chú còn thích kiểu áo đại cán, dép lốp đạp xe đạp...

Chiều qua anh vừa ngồi uống bia với mấy thằng bạn, có thằng kể vừa vào nhà một tủ lạnh vợ mặc bộ lanh liếc đeos gì mà quần sun sun lên tận đầu gối đấy. Anh thề với Sói là bộ lanh đấy chắc có giá tầm 50k VND...Tủ lạnh của Sói đấy!
lluvia
18-03-10, 17:16
Có phải ai cũng viết ra được những gì đang diễn ở cuộc sống một cách rõ ràng vậy đâu, và cũng có phải ai viết ra rồi ngon lành mà được đăng lên báo thế đâu. !

Đăng báo thì có cái đéo gì ghê gớm mà Sói ngưỡng mộ thế. Anh đánh rắm một lúc ra cả chục bài đăng báo, mà bài nào cũng đủ ba tiêu chí hào hoa, dâm đãng, trí tuệ...chứ đéo ngây ngô Phập như cái bài này.

Tuổi anh giờ hết hứng thú với thể loại này rồi. Anh cũng chả bao giờ đọc báo chí viet-nam thể loại này, tự nhiên Sói paste vào thì anh đọc qua thôi, đọc ngứa đít anh thì anh thái độ tí thôi !
Mây.....
18-03-10, 17:18
Lu lại mặc cảm ơ-đíp Phập à Lu ơi.

Bây giờ tuổi trẻ tài cao không phải là không có, chỉ có điều các bạn lớp trước có chịu nhường ghế cho các em nhi đồng thối tai hay không.

Chắc cũng còn khuya đi nhé, có chăng thì năm thỉnh ba thoảng nhặt một chú gọi là lấy ví dụ thôi.
Wfs
18-03-10, 17:20
@Lu: À, không phải là mình ngưỡng mộ việc được đăng báo. Ngưỡng mộ được đăng báo thì ở đây có cu Nâu nó ngưỡng mộ. Mình chỉ nói là bài viết được đăng lên báo và dám nói lên những suy nghĩ vậy là rất đáng khen ngợi.

Chứ thời buổi giờ có lẽ phải dâm đãng, hào hoa và trí tệ thì mới tìm được đất sống chứ.

@Laozeza: Bác em, em có nói đấy là tủ lạnh của em đâu.
Laozeza
18-03-10, 17:49
Anh chém gió tí nhể.

Giang hồ đồn với anh đợt bình bầu tổng kết cuối năm nay có cái hay là cần hai thứ: tủ lạnh có thể cứng với khựa tí và tủ lạnh phải nhất trí là có cái gì mới. Và anh nghe mấy lần một tiền tủ lạnh đậm chất lính hay chơi với Mẽo luôn miệng giờ phải là Trung với nước hiếu với dân chứ không Trung với Đ hiếu với dân nữa...Sói đoán xem tiền tủ lạnh đó là ai và Sói sẽ hiểu tại sao động cơ gì những bài báo như Sói vừa paste sẽ được đăng nhiều từ giờ đến cuối năm.

Anh tạm thế.
Ivan
18-03-10, 18:04
Thực tế là nếu đọc những bài kiểu này mà thấy hay, và khen được dài như Sói, thì với tư cách giai Việt, sẽ có thuận lợi hơn là đọc đéo thay hay hay đơn giản là đéo bao giờ đọc những thế loại như thế đấy Lu ạ. Mày có thích gái không? Có phải không. Mày có thích tiền không? Cũng có phải không. Vậy mà đéo đọc được tuanvietnam thấy hay. Thế thì đời mày nhọ rồi em.
Wfs
18-03-10, 18:51
Anh chém gió tí nhể.

Giang hồ đồn với anh đợt bình bầu tổng kết cuối năm nay có cái hay là cần hai thứ: tủ lạnh có thể cứng với khựa tí và tủ lạnh phải nhất trí là có cái gì mới. Và anh nghe mấy lần một tiền tủ lạnh đậm chất lính hay chơi với Mẽo luôn miệng giờ phải là Trung với nước hiếu với dân chứ không Trung với Đ hiếu với dân nữa...Sói đoán xem tiền tủ lạnh đó là ai và Sói sẽ hiểu tại sao động cơ gì những bài báo như Sói vừa paste sẽ được đăng nhiều từ giờ đến cuối năm.

Anh tạm thế.


Bác em hiểu gì thì chém gió em hóng hớt với. Em thì vẫn chưa rõ động cơ gì sau vụ này cả. Tiền tủ lạnh có hoành thế nào thì đã là tiền là cựu rồi thì thế lực cũng chẳng còn, không ăn thua lắm, không cẩn thận lại còn bị chúng nó chụp ảnh nhà rồi bốt lên mạng bêu rếu mới kinh. Bác em thấy mấy tủ lạnh x-ca chưa, đấy, đang tủ lạnh mà vẫn bị đưa địa chỉ nhà cửa rồi ảnh vợ con người thân lên mạng bêu rếu đấy. Tiền cựu thì ăn thua gì đâu.

Em chỉ nghĩ rằng bác Tuấn VNN này có hậu thuẫn cũng tốt, nên dám đưa những ý kiến góp ý tương đối trực tiếp đó lên. Chứ động cơ gì thì em không thấy rõ ràng lắm.

Theo bác em thì là động cơ gì. Úp mở vậy đau đầu quá đi. :D
Ông Hoàng Bảy
18-03-10, 20:15
Lão ZeXu được cái bồ hóng tốt, anh 7 có lời ngợi khen! :D

p/s: Sao anh 7 mật thư, pm,... mà không thèm trả lời là sao?
CuteguB
18-03-10, 21:45
Em đọc cũng thấy khó mà của thanh niên 8x, như lzeze nói.
Thanh niên 8-9-10x bây giờ hok biết điện tử hay bay lắc thì có mà người ngoài hành tinh, như Sói nói.

Thực tế thì kêu gọi như thế này nghe cũng bùi tai nhưng dàn trải và lan man thế có vẻ sẽ không giải quyết được gì nhiều. Tập trung đi sâu vào một vấn đề sẽ có thể là cách tiếp cận tốt hơn, mang thông tin tới từng phân khúc độc giả có quan tâm. Bất kỳ ai quan tâm sâu đến một lĩnh vực nào đấy cũng thấy rằng đề cập như thế là hời hợt. Như Bí ngô đã từng nhận xét

Cái tính học qua loa quýt luýt, học/làm biết rồi, được rồi, giỏi rồi của mình là một thứ rất dở, và đang cố gắng bỏ cái tính đó.
LêAnh
18-03-10, 22:11
Em thì thấy bài này vớ vẩn, chả có chút thực tế nào. Thử cho chú tác giả làm lãnh đạo xem có làm được gì ra hồn không. Nói thì giỏi, bắt tay vào làm mới khó.

Chú tác giả vớ vẩn này mà tiếp tục mơ hão thì sẽ sớm theo con đường của chú Định chú Trung thôi.

Dạo này thiên hạ loạn nhỉ, hôm rồi xem lễ trao giải Cánh diều vàng của Hội Điện Ảnh, em không tin vào mắt mình khi thấy công bố chú T.H, đảng viên Việt Tân, đang bị cấm nhập cảnh vào Việt Nam, được trao giải diễn viên nam xuất sắc nhất.
Mime
18-03-10, 22:11
Và anh nghe mấy lần một tiền tủ lạnh đậm chất lính hay chơi với Mẽo luôn miệng giờ phải là Trung với nước hiếu với dân chứ không Trung với Đ hiếu với dân nữa...

Mấy cái vụ này nói thực em chả quan tâm mấy, nhưng hôm nọ đọc cái link thấy hình như tủ lạnh này là bác K., có phải không nhỉ?
Mấy cái này chả cần nói ai cũng biết, phải cái có thực hiện x đâu.

@Đọc cái Tuấn Việt Nam ấy nói chung và cái bài trên nói riêng thấy hay thì thuận lợi ở cái gì hả Ivan nhà duy mỹ? Không thấy việc nói rõ lắm mà chả làm gì cái mẹ gì là hay thì đời nhọ thật á? Ơi Van ơi là Van ơi...

Thôi mối quan tâm của em đến các vấn đề vĩ mô này đến đây là hết. Thân ái chào các bác, chúc các bác một weekend vui vẻ và yên bình.
Wfs
18-03-10, 22:51
@Lê Anh: Thì đã nói là nguyện vọng mà. Có ai bảo là chắc chắn chăm chăm nó phải diễn ra thế đâu. Là giả định, là ước mong Lê Anh ơi!

@CuteGuß: Khó tin là đúng, nhưng mà theo một nguồn tin chính xác thì bạn này thuộc thế hệ 8X. 8X mà như vậy chả ai tin là đúng quá còn gì.

@Ông Bảy: Bác em nhắn em hử? PM rõ ràng là em trả lời rồi mà. Bác em nhắn em hay nhắn Lão dê vậy?

@Mi: Van nó đang đá đểu mình đấy. Ý nó nói rằng tại vì mình nhiều gái vân vân lại còn khen VNN của bác Tuấn hay nên các bạn cũng phải khen theo thì mới được nhiều gái như mình. Đá xoáy đấy! Ghớm, giai 42t chưa vợ có khác, đanh đá khắc nghiệt thế không biết!
Laozeza
19-03-10, 09:15
Thằng Bảy mật thứ cho anh thế đ.éo nào lại cho thằng Sói, lộ hết mịa thiên cơ...Chú làm ăn như C ấy.

À anh xin lỗi các bẹn, dùng từ tiền tủ lạnh là sai hoàn toàn, ý anh là tủ lạnh tương lai chuẩn bị được bênh lên đợt này...chắc tại thằng em trai 42t nguyên trinh răng của anh đâm ra anh mới ngẫn ngố nhọt như vầy.
xoai
19-03-10, 22:30
TuanVietnam.net như kiểu một tờ báo cánh tả, là nơi cho các bạn châm biếm chính quyền và để cho nhiều bạn khác đọc lên cảm thấy hả hê. Tuy nhiên đôi khi trong đống bài trên đấy lẫn cả những thứ nhố nhăng, theo kiểu nói lấy được, bất chấp sự thật hay các nguyên tắc logic. Cả cái bài của Sói tóm lại đúng một thông điệp gửi gắm là các bạn chính trị gia muốn dân nó đỡ ghét thì hãy diễn khéo hơn. Có gì mà đáng chú ý nhẩy.
xam
20-03-10, 15:36
Em thấy bài này đáng chú ý, bài đăng ngày 20 - 3, đọc nghevui :D
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacpham.asp?TPID=12446&LOAIID=33&LOAIREF=1&TGID=1983
Không phải đáng chú ý ở chất lượng bài viết, mà ở những đoạn kiểu thế này

Chính Tổng thống Nga Putin cũng phải thừa nhận, rằng “ Những người bị thảm sát, khủng bố là những con người ưu tú nhất, có trí tuệ nhất và là những người can đảm nhất của nước Nga và Liên Xô thời đó”. Vậy mà, không biết xuất phát từ tình cảm gì Tố Hữu, một nhà thơ của cách mạng lại có mấy câu thơ hướng thượng, nghe vong bản đến buồn nôn là : “ yêu biết mấy nghe con tập nói, tiếng đầu đời con gọi Stalin”. Còn khi Stalin chết, không biết có họ hàng hang hốc gì với ông ta không mà Tố Hữu, một người Việt Nam (chắc chắn là chưa hề được gặp Stalin) đã có thơ khóc với theo quan tài cách cả hàng ngàn cây số đường chim bay, bằng những lời đại bất hiếu với người ruột thịt trực hệ của mình, thế này: “ Thương cha, thương mẹ, thương chồng. Thương mình thương một, thương ông thương mười”. Ôi! Lời thơ khóc mới thê lương, thảm thiết làm sao, nếu át được tiếng phèng la, tiếng nhạc chói tai, nhức óc của đội kèn đồng đưa đám, để Stalin nghe thấy, chắc “ngài” cũng thấy nhột, phải lập tức bật nắp quan tài ngồi dậy, mà rằng “ thằng đéo nào ở đâu mà lịnh thế !”.
Wfs
22-03-10, 01:32
Chào các bác. Bận vãi, cả ngày lọ mọ thăm thú linh tinh, vừa về nhà kho được nồi cá, làm được tí rượu nếp, cá chắc mai ăn được, rượu nếp thì chắc vài hôm nữa xơi được.

Mò vào TNXM chả thấy bài mới gì cả sất, lọ mọ tí thì thấy topic này có bài trả lời.

Em cũng vừa đọc lăng nhăng tẹo, có một vài thông tin liên quan. Có một vài ý kiến chửi tác giả bài viết này, cũng có một vài ý kiến phản bác lại. Các bác đọc tí cho nó đa chiều.




Ý kiến:

"Ông bạn tác giả này vừa ngu dốt lại vừa ảo tưởng, đọc mà rất bực mình anh ạ."

Trả lời:


Anh thấy chú mới là ngu dốt và nhố nhăng, thế mà cũng luôn to mồm chống cộng.
Chú đọc mà ko hiểu nổi, chữ "Nếu" ấy là cái cớ để phê phán, để chỉ ra những điều biết bao nhiêu người cần nói, ko dám nói trực diện vào mặt các nhà Lãnh đạo hiện nay à ?
Cái hay của bài này ẩn đằng sau chữ "Nếu". Và chữ "Nếu đấy cũng là dành cho độc giả, nếu độc giả có trí tuệ tối thiểu, biết bỏ chữ "Nếu" đi, thì sẽ thấy thông điệp rất rõ ràng.
Chú thấy có bài báo nào trong nước dám phê phán Thủ Tướng, Chủ tịch Quốc hội, TBT, chủ tịch nước như thế này chưa :
" dù là các cơ quan nhà nước, hay Nhà lãnh đạo...cũng không được phép có quyền cấm đoán và bác bỏ tùy tiện các ý kiến khác nhau của nhân dân.
"...không phải là bậc vĩ nhân, trí tuệ cao hơn toàn thể mọi người trong xã hội để có quyền lớn tiếng răn dạy, giáo huấn hay đánh giá ai, cũng như bác bỏ thẳng thừng, vô căn cứ đối với các ý kiến xây dựng khác."
"...Là một nhà lãnh đạo trung thực ...sẽ không đoán mò và hứa suông rằng sẽ giải quyết được tham nhũng, tắc đường hay gian dối và tệ nạn xã hội theo con số bao nhiêu năm.
tất cả những vấn đề nhức nhối đó chỉ là những triệu chứng bề ngoài của việc mất cân bằng, thiếu dân chủ trong sinh hoạt chính trị và đời sống xã hội; chênh lệch quá lớn và bất công trong phân chia tài sản và nguồn lợi xã hội, dẫn đến kỷ cương, luật pháp, đạo đức bị buông lỏng, giá trị của con người và các nhu cầu tối thiểu bị coi thường, xem nhẹ, từ vật chất đến tinh thần...
Học nhiều nữa lên cho đủ trình độ tối thiểu để đọc báo chú em nhé !

http://anhbasg.multiply.com/journal/item/1390/1390

Thêm nữa:

http://niemtintc.multiply.com/journal/item/407/407
Wfs
22-03-10, 01:40
Em thấy bài này đáng chú ý, bài đăng ngày 20 - 3, đọc nghevui :D
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacpham.asp?TPID=12446&LOAIID=33&LOAIREF=1&TGID=1983
Không phải đáng chú ý ở chất lượng bài viết, mà ở những đoạn kiểu thế này

He he, cái mớ hổ lốn quá khứ Xam bới ra làm gì, đọc mà thêm buồn. Xam đọc những tác phẩm đấu tố của Tố Hữu dành cho các bác trong vụ Giai Phẩm chưa?
Ivan
22-03-10, 08:46
Thế cái Viettimes dạo này tình hình thế nào Xoai? Anh thì vốn mù chữ không biết đọc báo, cơ mà dạo Viettimes mới mở, anh nghe giang hồ đồn ầm lên mấy vụ bên đó, anh có nhờ gái đọc to lên cho anh nghe. Theo cách phân chia của Xoai có thể hiểu Viettimes là một tờ cánh hữu, oánh tơi tả các văn nghệ sĩ nghiêng tả. Xoai cho ý kiến chỉ đạo cái nhỉ, anh cảm ơn.
xoai
22-03-10, 11:13
Van bác em, xin chỉ đạo của em thì thả bác cứ trực tiếp cảm nhận thì hơn. Tuy nhiên em thì có vài nhận định về bạn VieTimes thế này, dù lâu lắm em không vào đọc.

Giờ thế nào không biết, nhưng trước đây, theo em thấy thì, các bạn VieTimes viết về văn hóa nhưng mà cũng "vô văn hóa" bỏ xừ. Từ sau vụ các bạn phỏng vấn Vương Trí Nhàn theo kiểu bỉ bai cá nhân công khai và thô lỗ, gây bất bình dư luận, phải lủi thủi gỡ bài, e rằng uy tín cũng giảm đáng kể. Cảm giác của em là các bạn không hề đấu tranh cách mạng gì trên mặt trận văn hóa sất, tuyền lật lọng, bới móc, dồn ép con người ta vào chân tường để dẫn dắt bạn đọc. Trong đó không có sự vô tư, trong sáng một thời như bên eVăn dù tất nhiên bên eVăn mảng hẹp hơn. Nói chung là 2 bạn TuanVietnam.net va VieTimes ra có lẽ là đồng thời nhưng VieTimes gần như chết yểu chính vì để lộ ra động cơ dẫn dắt bạn đọc một cách thô thiển và không đẹp mắt.

Mà thời kỳ quái nào chẳng thế, mấy bạn văn-nghệ sỹ toàn bị "đánh", cả trước-trong-sau cách mạng, trong khi lúc nào cũng hăm hở "đi đầu".
Ivan
23-03-10, 08:18
Xoài cũng biết nhiều phết nhỉ. Anh gợi ý cho chú tí mà vinh dự nhé. Ngày evan mở thì một người anh ở diễn đàn của chúng ta (anh B) được mời về làm tổng biên tập (hình như trước đó anh B phụ trách mảng khoa học bên vnexpress). Tham vọng xây dựng một tờ báo văn nghệ mạng của anh cũng to nhớn lắm. Nhưng chủ trương của anh Thang Đức Thắng, tự là Đục Thẳng, tổng biên tập vnexpress thì không chấp nhận đường lối tiền phong của anh B nhà ta. Và anh B đã ra đi.

Vụ ầm ĩ phỏng vấn Vương Trí Nhàn sở dĩ gây được tiếng vang lớn đến vậy trong dư luận giới biết lên mạng Việt nam là nhờ bài viết của anh C. Tất nhiên đã gọi là anh C thì cũng là Hải Đăng của diễn đàn ta rồi! Anh C thì anh đồ là người tự tin mình giỏi logic nhất mẹ Việt nam. Anh cứ viết cái gì, độ trên trăm chữ mà không có chữ logic là hình như anh thấy ngứa ngáy trong lòng.

Giờ anh đố Xoài và các bạn anh B và anh C là ai. Mọi đáp án xin gửi tin nhắn về tổng đài vui chơi có thưởng theo cú pháp 'VCCT' dấu cách 'nick anh B' dấu cách 'nick anh C' dấu cách 'số người có đáp án như bạn', gửi về số 1259. Phần thưởng duy nhất cho người có đáp án trả lời chính xác nhất là một giờ (1h) tâm tình riêng tư trên gtalk với nữ hoàng mạng của mọi thời đại 'em tên bông'.
xoai
23-03-10, 11:02
Van bác em, em không phải dân văn nghệ nhưng mà cũng có cái thú đọc sách. Có một đợt dài em đã cất công tìm đọc các tác phẩm "văn mới" nên cũng lọ mọ một vài trang văn hóa văn nghệ. Theo em biết thì eVăn có 3 biên tập viên chính. Em thì em chẳng biết ai là tổng, ai là phó nhưng cách đây tầm dăm năm bên Tiền Vệ có đăng một bài kiểu đại loại có 2 bác em ra đi nên eVăn coi như từ nay đã chết. Em thì em chỉ biết thế thôi, thích giờ gúc lại thì chắc cũng ra tên được mấy bác.

Còn cái vụ Vương Trí Nhàn lùm xùm, chính em đọc bài viết trên VieTimes khi nó vừa mới đăng và nhận ra nó rất nhảm ngay lập tức. Sau đó em cũng có theo dõi và thấy nhiều bạn lên tiếng vụ này nhưng em cũng chẳng buồn đọc kỹ. Vì nó hiển nhiên là nhảm rồi, ai cũng thấy, tán tụng logic làm quái gì nữa.
Ivan
23-03-10, 11:20
Nó hiển nhiên là nhảm nhưng mà anh anh chửi cái nhảm của nó rất hay. Cũng như gái xấu cỡ Thắm thì Việt nam mình trên 50 triệu phụ nữ thiếu đéo gì! Cơ mà Thắm chơi diễn đàn mình có mấy tháng, tính chất xấu xa của Thắm cả về vật thể và phi vật thể bỗng trở thành huyền thoại, tính từ thắm mang thêm một nghĩa mới. Hôm nọ anh đưa thằng cháu gọi anh là ông trẻ đi mẫu giáo, đến lớp, nó chỉ mặt một con bé cùng lớp: "Hôm nay mày mà còn thắm nữa ông tát vỡ a lô!"
xoai
23-03-10, 11:50
Bố khỉ chú Bi nghịch gì mà submit phát, báo lỗi, mất toi bài viết của mình, xệ bố nó hứng.

Bác Van làm em cười suýt vỡ bọng. Trước đây em chỉ vào diễn đàn đọc bài, tránh xa mấy chuyện thị phi kiểu thắm nên cũng không rõ sự tình. Giờ nghe giang hồ đồn đại, lại được bác cằn fơm, em phải ngược dòng lịch sử đi tìm dấu tích huyền thoại thôi. Mà bác em chiếu cố cho em xem bài gì chửi hay nhà anh, xem em có bỏ lỡ chút gì tinh hoa không sau này lại ân hận cả đời.
Ivan
23-03-10, 14:59
Cảm tưởng về một bài phỏng vấn



Bài phỏng vấn Vương Trí Nhàn do VieTimes thực hiện và đăng tải ngày 02.11.07 là một món quà quý cho các giáo sư ngành báo chí, vì khó có thể tìm thấy một ví dụ đời thực nào minh hoạ được rõ ràng hơn những gì ta không nên làm trong một cuộc phỏng vấn. Nhưng đó, theo tôi, chưa phải là đóng góp lớn nhất của nó cho nhân loại. Tôi cho rằng công ích hàng đầu của bài phỏng vấn này là nó cho ta thấy được rõ sự ngớ ngẩn của một số quan niệm có bề ngoài khá bình thường và vô hại. Ta phải cám ơn đội ngũ phóng viên của VieTimes – mà tôi sẽ gọi tắt là VieTimes – vì họ đã bày tỏ những quan niệm này một cách thản nhiên và kiêu hãnh đến mức sự ngớ ngẩn của chúng hiện ra rõ như một tiếng kèn đồng oai hùng nhưng lệch nhịp giữa một bản giao hưởng. Dưới đây, tôi sẽ trình bày một vài trong số những quan niệm nói trên...

Trong cuộc phỏng vấn, VieTimes hỏi Vương Trí Nhàn tại sao ông không viết về "thói hay tính tốt" của người Việt. Ý của họ rất rõ: người Việt có những cái tốt, tại sao ông cứ phải viết về những cái xấu. Để nghĩ được như thế, rõ ràng họ phải quan niệm rằng nếu X có những cái tốt, thì ta không nên nói về những cái xấu của X. Gọi đây là quan niệm I. Vì mang quan niệm I trong đầu nên VieTimes không hiểu được tại sao Vương Trí Nhàn lại viết về những thói hư tật xấu của người Việt trong khi người Việt có những thói hay tính tốt. Nhưng quan niệm I rất ngớ ngẩn, vì nó cho phép ta lên án đại đa số các hành động phê phán, kể cả việc VieTimes phê phán Vương Trí Nhàn. Cụ thể, ta có thể hỏi tại sao VieTimes không nói về các "thói hay tính tốt" của Vương Trí Nhàn.

VieTimes bảo Vương Trí Nhàn rằng "dân tộc nào mà chẳng có những thói hư tật xấu". Một lần nữa, ý của họ rất rõ: ông cứ chê người Việt, nhưng dân nào mà chả có những cái xấu. Quan niệm làm nền tảng cho ý nghĩ này – quan niệm II – nói rằng ta không nên phê bình cái xấu của X nếu ai cũng có cái xấu. VieTimes tin vào chân lý của quan niệm II, và vì thế, họ không hiểu được tại sao Vương Trí Nhàn lại viết về thói hư tật xấu của người Việt trong khi rõ ràng là dân nào cũng có những thói hư tật xấu cả. Quan niệm II rất ngớ ngẩn, vì nếu nó đúng thì chẳng ai nên phê phán ai hết.

VieTimes nói "nếu như một dân tộc có quá nhiều tật xấu thì nó đã bị đồng hoá, tan biến từ rất lâu chứ không thể có một dân tộc Việt như ngày hôm nay". Vậy, VieTimes quan niệm là nếu X tồn tại thì X phải tốt, hoặc ít nhất là không được quá xấu. Gọi đây là quan niệm III. Vì tin vào quan niệm III nên VieTimes không hiểu được tại sao Vương Trí Nhàn lại bảo dân tộc Việt có nhiều tật xấu khi rõ ràng là nó vẫn đang tồn tại. Quan niệm III rất ngớ ngẩn. Có lẽ VieTimes không biết rằng sự tồn tại và phát triển của các loài, kể cả loài người, đều phụ thuộc phần lớn vào những tính chất khó mà gọi là "tốt" được: tham lam, hung dữ, mưu mô, ích kỷ, v.v. Vấn đề của loài người là làm thế nào để tồn tại được mà vẫn tốt, tức vẫn "tử tế, yêu thương, giúp đỡ, không vụ lợi", theo như lời của Vương Trí Nhàn. Vậy, tốt và tồn tại – khi ta hiểu "tốt" theo nghĩa quan yếu – không phải hai mặt của một đồng xu. Ngoài ra, những câu hỏi hiện lên lù lù trước mắt như liệu "dân tộc Việt như ngày hôm nay" và dân tộc Việt cách đây vài ngàn năm có phải là một không, hay liệu việc chúng ta mặc Âu phục, viết chữ Latinh, và dùng từ vựng 70 phần trăm gốc Hán có phải dấu hiệu của sự đồng hoá không, hình như không mảy may làm VieTimes bận tâm.

Khi Vương Trí Nhàn nói "Việt Nam xếp loại tham nhũng rất cao, đứng đầu thế giới", VieTimes đáp lại rằng "đó là những kẻ đứng ngoài Việt Nam để xếp hạng", và do "những người nước ngoài sống trong một thể chế chính trị khác, đời sống văn hóa khác" nên họ không thể biết được Việt Nam như thế nào, vì "một con cá chỉ bơi trong nước thì làm sao biết loài chim bay trên trời như thế nào". Quan niệm của VieTimes ở đây – quan niệm IV – là nếu không phải X thì đừng có nói gì về X, hay theo nguyên văn của họ thì "người ta đứng ở thế giới khác thì không thể đánh giá khách quan về một thế giới khác." Vậy nên "những kẻ đứng ngoài Việt Nam" tốt nhất là nên yên lặng. Sự ngớ ngẩn của quan niệm này quá rõ. Nếu thế giới bên ngoài không thể biết được Việt Nam, thì Việt Nam cũng không thể biết được thế giới bên ngoài, và vì vậy, Việt Nam cũng không thể biết được liệu thế giới bên ngoài có biết được Việt Nam hay không, và kết quả là chẳng ai nên nói gì hết. Nhưng VieTimes lại không nhất quán trong lập luận của họ. Một mặt, họ nghĩ rằng "người nước ngoài" không thể biết được Việt Nam, nhưng mặt khác, họ lại tin rằng họ, VieTimes, không những biết rõ Việt Nam, mà còn biết rõ rằng người nước ngoài không biết Việt Nam. Ta tự hỏi không hiểu VieTimes đứng bên bờ sông nào? Ngoài ra cũng phải thấy rằng VieTimes dùng từ "khách quan" một cách hết sức kỳ quặc, theo nghĩa là ta chỉ hiểu được X một cách "khách quan" khi ta ở trong X.

Những quan niệm tương tự có thể tìm thấy được ở nhiều đoạn khác trong bài phỏng vấn. Một ví dụ nữa là câu "lòng người như thế nào thì sẽ tràn ra ngoài miệng như thế đó", được VieTimes dùng với hàm ý rõ ràng là Vương Trí Nhàn phải xấu thì ông mới nhìn ra được cái xấu. Tôi xin để bạn đọc tự đánh giá mức độ trẻ con và lố bịch của cái "logic" này. Nói thật, tôi không tin VieTimes thực sự ngớ ngẩn như những gì họ nói. Tôi có cảm giác rằng trong bài phỏng vấn này, hoạt động não bộ của họ bị ảnh hưởng nặng nề vì lúc nào trong tai họ cũng văng vẳng "phải bẻ Vương Trí Nhàn, phải bẻ Vương Trí Nhàn…". Kết quả là nhiều lúc, VieTimes phát ngôn những câu nói của mình một cách tự động, máy móc, theo phương thức hô khẩu hiệu chứ không phải đối thoại. Hãy đọc đoạn văn hùng hồn sau đây của VieTimes, được ca lên để đáp lại nhận xét của Vương Trí Nhàn là "dân tộc Việt chưa nhận thức được mình".

Nếu [dân tộc Việt] không nhận thức được mình thì chúng ta sẽ không có những triều đại rực rỡ như Lý, Trần, Lê, sẽ không có những anh hùng hào kiệt, các vị anh quân của các triều đại. Nếu không nhận thức được thì sẽ không có các tác phẩm nghệ thuật kinh điển. Nếu không nhận thức được chúng ta sẽ không có cuộc sống ngày hôm nay. Nếu không nhận thức được thì dân tộc Việt không thể có một nền văn hoá như vậy.

Những câu trên có tiền giả định rằng chúng ta có những tác phẩm nghệ thuật kinh điển, có một cuộc sống tươi đẹp, có một nền văn hoá đáng tự hào v.v. Nhưng qua những gì Vương Trí Nhàn đã nói và viết, ta thấy rõ rằng ông không chia sẻ những tiền giả định này! Như vậy, việc VieTimes nói những câu trên để đáp lại câu "dân tộc Việt chưa nhận thức được mình" của Vương Trí Nhàn cho thấy họ hoàn toàn không hiểu thế nào là đối thoại. Giả sử A bảo với B rằng C học kém và có điểm thấp, nhưng B lại trả lời rằng nếu C học kém thì điểm của C đã chẳng cao như vậy, thì chúng ta sẽ kết luận rằng B có vấn đề: một là ngẫn, hai là nói mà không nghĩ. Tôi không (muốn) tin rằng các phóng viên VieTimes là những người ngẫn.

VieTimes trực thuộc VietNamNet, một tờ báo mạng mà tôi nghĩ rằng thuộc loại có tầm vóc tại Việt Nam. Tôi hy vọng rằng bài phỏng vấn này là một ngoại lệ đáng tiếc của VieTimes, và cả VieTimes lẫn VietNamNet sẽ có đủ tinh thần hiệp sĩ để xin lỗi Vương Trí Nhàn về cách hành xử mà ai cũng phải thấy là hoàn toàn thiếu chuyên nghiệp của họ đối với ông trong bài phỏng vấn ngày 02.11.07.


Boston, 03.11.07

©2007 Trịnh Hữu Tuệ, talawas