To sign the contract or not to sign the contract?

wasabi
26-02-10, 10:37
Gần đây em chuyển từ điện thoại thuê bao sang điện thoại trả trước, cảm thấy rất là thoải mái vì việc này.

Nếu bác nào để ý chuyện điện thoại ở Mẽo, thì hình thức phổ biến ở Mỹ là điện thoại thường là đi kèm với một nhà cung cấp dịch vụ (carrier) nào đó (T-Mobile, AT&T,...) thường khi hoà mạng họ cho một điện thoại với một giá rẻ như bèo và bắt mình ký một hợp đồng 2 năm. Ở Mẽo thì một số có thể jump ship với carrier này hay kia mà vẫn giữ được số, cho nên hợp đồng 2 năm đó là để tránh một người mua điện thoại rồi jump ship, nếu mà jump ship sẽ phải trả tiền cho việc mình phá vỡ hợp đồng.

Vấn đề ở đây là các carrier vì có những cái hợp đồng dài hạn như thế cho nên sẽ cậy thế và các khâu customer support dở tệ hay phát sinh những khoản phí vô lý (một tháng chẳng may nhấn nút internet mà phí nó đội lên cả trăm đô) là có xảy ra. Ở Việt Nam thì cái hợp đồng còn nặng nề hơn -- chính là cái số điện thoại của mình -- vì thế dù mạng này mạng khác mất sóng không quan tâm đến khách hàng bị đối xử như chó mà vẫn không thể quit được. Mọi thứ khác cũng như thế, từ nhà cửa cho đến internet, cable TV nếu muốn rẻ đều cần hợp đồng. Nhưng bù lại, chất lượng của dịch vụ cứ khi có hợp đồng là mình không thể nói "F uck you, I quit!" được.

Vào vấn đề chính. Với chuyện bướm ấy yêu cưới thì phần bướm ấy yêu là phần dịch vụ, còn phần cưới là phần ký hợp đồng. Giả thuyết của em về việc ký hợp đồng này sẽ được thực hiện bởi bên dễ screw up hơn, mà làm cho bên kia không thể quit dễ dàng được. Em nghĩ không phải ngẫu nhiên mà phái mày râu hay là phía đề nghị việc ký hợp đồng với bên kia, vì phía mày râu-- thực tế cho thấy là phía cần phải đưa ra một hợp đồng cho bên kia nhiều hơn vì họ dễ là bên screw up hơn. Hoặc là chiện gì của bác gì Sam trên kia cũng thế, cái em nhằng nhặng đòi cưới rõ ràng là cái bên muốn ràng buộc bên kia vào cái hợp đồng hơn.

Anyway, như vậy phải chăng là chúng ta không nên có hợp đồng at all để tận hưởng một chất lượng dịch vụ tốt hơn. Những í tưởng kiểu "Em muốn lấy chồng" hay "Anh muốn có vợ" đều nên vứt đi? Bởi vì chỉ bằng cách ấy thì người ta mới maintain được một dịch vụ tốt nhất có thể... Và ít nhất là các bác nên ngần ngại khi mà bên kia đề nghị ký hợp đồng, nhất là phía gái... Something like that?

Tự do nào cũng có giá của nó (http://www.youtube.com/watch?v=Sn7d7gZj_qc)?
Sometimes I've been to crying for unborn children that might have made me complete
But I took the sweet life, I never knew I'd be bitter from the sweet
I've spent my life exploring the subtle whoring that costs too much to be free
Hey lady......
I've been to paradise, (I've been to paradise)
But I've never been to me
Gái em
26-02-10, 13:11
Gần đây em blah blah blah...những í tưởng kiểu "Em muốn lấy chồng" hay "Anh muốn có vợ" đều nên vứt đi blah blah

Hôn nhân thời đại này, trong quan điểm của em nó cũng chỉ mang tính tương đối thôi, cũng như hôm nay số điện thoại Việt teo 0977 348 xxx xem như là số cố định của em, bạn bè đối tác sếp siếc ghi hết vào danh dạ, nhưng ngày mai em cáu vì nó trừ tiền dịch vụ cuộc gọi nhỡ của em năm lần một tháng nên em bỏ sang em dùng Vina 0919 650 xxx. Em không xem nó là hệ trọng gì, và bởi thế, hợp đồng trở nên gần như vô giá trị với những đối tượng khách hàng như em. Cũng vậy, lấy chồng hôm nay em thích, nhưng ngày mai em chán, em bỏ em lấy người khác, cái đó cũng đâu có sao.


Vấn đề là đặc trưng đối tượng Bi ơi. Như em, không kí hợp đồng thì không phục vụ được mà cũng không được phục vụ đâu:rtfm:
Biển Xanh
26-02-10, 13:48
Bi đặt vấn đề rất hay nhưng lại không phải là trên business perspective.

Không cần có hợp đồng cho bất cứ thứ gì cũng được, nhưng mà, again, với giá nào?

Nói một cách đơn giản, khi kinh doanh bất cứ một sản phẩm/dịch vụ gì, nhà sản xuất/nhà cung cấp phải dựa trên mối tương quan giữa thu nhập/chi phí để định giá cho sản phẩm. Tuy nhiên trong trường hợp dịch vụ viễn thông như Bi vừa nêu lên nó lại là một loại sản phẩm mà thu nhập của nó sẽ dựa trên expected cashflow chứ không phải là pay as you go như các loại sản phẩm/dịch vụ thông thường khác, vì vậy thu nhập của doanh nghiệp sẽ phải dựa vào dòng tiền dự tính trung bình trong tương lai mà dịch vụ của mình mang lại.

Vậy tại sao lại phải ký contract? Ký contract để cái switching cost của người tiêu dùng tăng lên, khi nó tăng lên thì nó tất nhiên sẽ có một cái commitment nhất định, khi có cái commitment nhất định đó thì người ta có thể làm pricing ở mức tốt nhất có thể cho khách hàng. Cái việc nguời tiêu dùng có thể được cho không hoặc mua điện thoại với giá rẻ như bèo không phải tự nhiên mà có. Nó như một điều kiện để người tiêu dùng buộc phải ít nhiều cam kết với nhà cung cấp rằng họ sẽ mang lại cho nhà cung cấp một nguồn thu ổn định có thể dự tính trước được. Còn nếu muốn pay as you go, fine, nhưng sẽ là một cái giá khác.

Nói tóm lại, cưới xin chẳng là chuyện hay ho gì cả sất, nhưng nếu bên nào cảm thấy insecure thì vẫn cần phải force bên kia làm, chơi được thì chơi không chơi được thì giải tán.
wasabi
26-02-10, 15:06
Hôn nhân thời đại này, trong quan điểm của em nó cũng chỉ mang tính tương đối thôi, cũng như hôm nay số điện thoại Việt teo 0977 348 xxx xem như là số cố định của em, bạn bè đối tác sếp siếc ghi hết vào danh dạ, nhưng ngày mai em cáu vì nó trừ tiền dịch vụ cuộc gọi nhỡ của em năm lần một tháng nên em bỏ sang em dùng Vina 0919 650 xxx. Em không xem nó là hệ trọng gì, và bởi thế, hợp đồng trở nên gần như vô giá trị với những đối tượng khách hàng như em. Cũng vậy, lấy chồng hôm nay em thích, nhưng ngày mai em chán, em bỏ em lấy người khác, cái đó cũng đâu có sao.
Tại vì ấy chưa có hàng trăm contacts có số của mình.

Khi mà trong sổ danh bạ có 50 số trở lên thì theo tớ việc đổi số là không thể.

Cái dở nhà mình là khi dùng càng lâu thì càng bị tied vào cái carrier đó. Ở Mẽo ít ra là cái sự tied vào một carrier đó nó không nặng nề như thế. Ai trở về xứ Việt cho ta gửi một ít tự do.

Trở lại chuyện hôn nhân: Tuơng đối cái c. Cưới xong phát ly dị khó bằng lên trời. À mà sao 88 đã đòi cưới rồi? Sớm thế không có việc gì làm à?
Theo
26-02-10, 15:22
Tại vì ấy chưa có hàng trăm contacts có số của mình.

Khi mà trong sổ danh bạ có 50 số trở lên thì theo tớ việc đổi số là không thể.

Cái dở nhà mình là khi dùng càng lâu thì càng bị tied vào cái carrier đó. Ở Mẽo ít ra là cái sự tied vào một carrier đó nó không nặng nề như thế. Ai trở về xứ Việt cho ta gửi một ít tự do.
Bi 4` chắc xa mẹ lâu chưa có điều kiện thăm lại xứ Việt. Ngoại tình đã trở thành một thực tế được nhiều người chấp nhận trên toàn xh, vì thế người ta có thể không cần phải phá vỡ cái hợp đồng cũ(50k/tháng chứ bao nhiêu) mà vẫn có thể sở hữu các sim chân dài(rác) ngon lành, ngon bổ rẻ, lại vừa hiệu quả trong các phi vụ oánh quả một lần rồi té. Một người không phải tuýp cổ điển, thỉnh thoảng hoặc túc trực một vài em "sim" chân dài khác là chiện thường.
Người nào hoành tráng hơn, thay số như thay áo ;-) 50 contacts, không bao giờ là vấn đề!
Gái em
26-02-10, 15:32
Tại vì ấy chưa có hàng trăm contacts có số của mình.

Khi mà trong sổ danh bạ có 50 số trở lên thì theo tớ việc đổi số là không thể.

Cái dở nhà mình là khi dùng càng lâu thì càng bị tied vào cái carrier đó. Ở Mẽo ít ra là cái sự tied vào một carrier đó nó không nặng nề như thế. Ai trở về xứ Việt cho ta gửi một ít tự do.

Bi có biết thời điểm em bỏ cái số Việt teo đó có bao nhiu người lưu số em hem? Theo em tính sơ sơ thì gần hai trăm tám :D


Nhưng em cho là, ai đáng để em quan tâm (trong số đó) thì em có số của họ trong danh bạ roài, nên đổi sim chỉ cần gửi 1 tin nhắn to all, bảo em đổi sang số 0919 xxx xxx, thế là đồng bào đồng chí cứ theo đó mà liên lạc thoai.

Ai có số em mà không một lần nhắn tin gọi điện để em lưu số, thất lạc thông tin ráng chịu. Dĩ nhiên cũng có trường hợp em mất cơ hội, ví như anh sếp tổng cũ, em không biết số anh í nhưng anh í có số em, bỏ làm ở đó lâu, một hôm có cơ hội làm việc ngon gọi em mà em thay số, mãi tận hàng năm sau gặp lại mới chẹp chẹp tiếc rẻ. Nhưng trường hợp này cũng không nhiều, Bi ạ.


Còn tự do, ồ, thế nào là tự do, hở Bi?;-)

Trở lại chiện chính: (Bi sửa lung tung làm em cũng phải sửa tung lung)


Trở lại chuyện hôn nhân: Tuơng đối cái c. Cưới xong phát ly dị khó bằng lên trời. À mà sao 88 đã đòi cưới rồi? Sớm thế không có việc gì làm à?

Đòi gì mà đòi, ổn định hết rồi thì cưới đi còn tính các chuyện khác, con cái, sự nghiệp. Làm gì có cái chuyện phụ nữ lo xong sự nghiệp mới cưới chồng? Em mà xong cái nghiệp của em thì ế chỏng ế chơ ra rồi. Phải tính nên mới xoắn thế, chứ em có ham hố gì chồng đâu. Còn li dị á, chưa có con li dị tốt. Ít nhất là em. Nhiều nhất là ai cũng thế. Nghĩ thoáng ra, không sống được với nhau thì li dị, có gì mà lăn tăn? Khéo giữ lâu thì lại càng làm khổ đời nhau ra.

Dĩ nhiên em nhờ tư vấn bên cái tô bích kia là cũng vì muốn cưới xong thì không hối hận mà phải li dị. Li dị là việc vạn bất đắc dĩ thôi mà Bi, dù mình nhìn nhận nó thoải mái đến mức nào!

Bi không tin à? Thử coi.
wasabi
26-02-10, 15:35
Bi có biết thời điểm em bỏ cái số Việt teo đó có bao nhiu người lưu số em hem? Theo em tính sơ sơ thì gần hai trăm tám :D
Popular thế? Linh đấy à Linh? Hay là Vân đấy?

Còn tự do, ồ, thế nào là tự do, hở Bi?Đúng là thanh niên Việt Nam... Sigh... Hỏi cái anh B yêu Đảng thế nào là tự do đi, đừng hỏi Bi.
Ken_girl
26-02-10, 15:52
Bi 4` chắc xa mẹ lâu chưa có điều kiện thăm lại xứ Việt. Ngoại tình đã trở thành một thực tế được nhiều người chấp nhận trên toàn xh, vì thế người ta có thể không cần phải phá vỡ cái hợp đồng cũ(50k/tháng chứ bao nhiêu) mà vẫn có thể sở hữu các sim chân dài(rác) ngon lành, ngon bổ rẻ, lại vừa hiệu quả trong các phi vụ oánh quả một lần rồi té. Một người không phải tuýp cổ điển, thỉnh thoảng hoặc túc trực một vài em "sim" chân dài khác là chiện thường.
Người nào hoành tráng hơn, thay số như thay áo ;-) 50 contacts, không bao giờ là vấn đề!

Cái vụ thay sim như thay áo này là bt thôi có gì mà hoành cả tráng nhưng mà sắp tới nó quản lí tên tuổi đăng kí bằng CMT, giới hạn số sử dụng thì mới gọi là chán đây này

P/s: Hôm nọ thay sim rác vớ đc cái đuôi 88881 đẹp quá đi nhưng dù sao 11 số thì vẫn là sim rác, xì xì xì...
Tê tê say say
26-02-10, 16:02
Nói tóm lại, cưới xin chẳng là chuyện hay ho gì cả sất, nhưng nếu bên nào cảm thấy insecure thì vẫn cần phải force bên kia làm, chơi được thì chơi không chơi được thì giải tán.

Chắc chắn là khi đặt bút ký hợp đồng thì cả hai bên đã đều phải tính toán đến quyền lợi và nghĩa vụ của mình rồi, và tất nhiên là nó phải có lợi hơn là không ký hợp đồng.

Nhưng rõ ràng là hợp đồng "Bướm ấy yêu cưới" rất khác với hợp đồng viễn thông hay bất cứ hợp đồng kinh tế nào khác.

Khác thứ nhất là khi đặt bút ký họ (bên A và bên B) đều mù tịt về việc sẽ thực hiện hợp đồng này thế nào? Ngay cả các mục quan trọng nhất như định nghĩa các khái niệm hay đơn giản là qui hoạch rõ ràng được cái scope of work.

Khác thứ hai là giá trị của hợp đồng BAYC bị giảm dần cho các đối tượng chính (A và B), tức là các bên không những không được hưởng thành quả của hợp đồng cho chính mình mà còn bị chuyển dần sang các đối tượng C, E, F...khác. Và theo thời gian, hợp đồng phát sinh quá nhiều phụ lục điều chỉnh...

Khác thứ ba là hợp đồng kiểu BAYC chưa có một chuẩn mực chung cho các bên, vì vậy rất dễ xảy ra tranh chấp, và nếu có tranh chấp thì phần thiệt hại sẽ thuộc về một bên. Các bạn cũng biết là phần thiệt hại bao giờ cũng là bên cái thằng mà ai cũng biết là thằng nào rồi đó.

Tóm lại thằng nào còn có thể pay as you go thì cứ vui vẻ mà chiến, chứ đừng mong cái mà expected cashflow mí cả cái commitment. Vì thực ra tổng giá trị cái giá mà chúng ta phải trả luôn luôn bằng nhau cho dù có tính theo cách nào đi chăng nữa.
Gái em
26-02-10, 16:13
Popular thế? Linh đấy à Linh? Hay là Vân đấy?
Đúng là thanh niên Việt Nam... Sigh... Hỏi cái anh B yêu Đảng thế nào là tự do đi, đừng hỏi Bi.


Em tính cho Bi nghe nhé: em có tầm 50 người bạn cấp 3, 100 người bạn đại học, 20 thầy cô giáo thân quen, 10 nhà văn nhà thơ quen biết, 50 người đồng nghiệp, 30 người thân họ hàng, 10 hàng xóm, 10 bạn online, và một núi bạn quen vơ quen vẩn thi thoảng cần thì gọi nhau .... trong diện liên lạc qua di động. Tính 280 theo số thứ tự của danh bạ là còn ít :D Có nhất thiết phải popular không??? ;-)

Còn tự do á, em thấy lời của Bi mơ hồ, em chưa hiểu í Bi khi nhắc đến hai chữ tự do thì em hỏi thôi. Chứ còn hỏi anh "con người của Đảng", anh í giảng cho một bài dài hai tuần cà phê thì ốm đòn, Bi thương em Bi nói luôn đi! :D
Ivan
26-02-10, 17:27
Hình như các bạn quá sa đà vào lý tính mà quên mất phần cảm tính. Trong hầu hết các hoạt động của con người, cảm tính bao giờ đóng một vai trò nào đó. Nói hôn nhân quan hệ người-người nó hơi phức tạp, hiện tại anh không đủ minh mẫn để nói, lấy ví dụ nuôi chó đi: bạn nuôi đồng thời 02 con chó; một con, xét về lý, thì hơn đứt con kia, kể cả nhan sắc. Nhưng có một sợi dây tình cảm rất khó giải thích nào đó khiến bạn vẫn có cảm tình với con chó yếu hơn về lợi thế so sánh kia. Và cuối cùng, bạn bán con chó tốt cho hàng thịt, giữ lại con chó dở. Bạn im lặng, âm ỉ sướng: vừa được tiền, vừa đỡ phải cho ăn nhiều, vừa cảm thấy một niềm thỏa mãn cũng rất khó giải thích khi một buổi chiều, ngắm con chó dở, còn lại một mình bên cạnh bạn, tình cảm giữa bạn và con chó dở đã trở thành đơn nhất, trung thành, không phản bội, không cần ai biết. Bạn nhẹ nhàng giơ tay vuốt tóc, à quên, lông con chó dở trong một niềm trìu mến cũng rất khó giải thích bằng lý thuyết hợp đồng.
Biển Xanh
26-02-10, 19:53
Tóm lại thằng nào còn có thể pay as you go thì cứ vui vẻ mà chiến, chứ đừng mong cái mà expected cashflow mí cả cái commitment. Vì thực ra tổng giá trị cái giá mà chúng ta phải trả luôn luôn bằng nhau cho dù có tính theo cách nào đi chăng nữa.

Anh ơi, tổng giá trị nếu đã không đổi thì cần gì phải lăn tăn giữa pay as you go hay là on contract? Anh tính lại bài toán này giúp em để em biết đường em lo liệu.
lm2
26-02-10, 20:29
ttss viết là tổng giá trị cái giá mà chúng ta phải trả chứ không viết là tổng giá trị bx ạ
wasabi
01-03-10, 10:59
Còn tự do á, em thấy lời của Bi mơ hồ, em chưa hiểu í Bi khi nhắc đến hai chữ tự do thì em hỏi thôi. Chứ còn hỏi anh "con người của Đảng", anh í giảng cho một bài dài hai tuần cà phê thì ốm đòn, Bi thương em Bi nói luôn đi! :D
Cái nền móng của sự tự do theo mình là sự không ràng buộc và những alternatives và sự được lựa chọn của những cái alternatives đó. Tự do có dẫn đến việc không chung thuỷ? Không nhất thiết. Nó theo mình là một cái động lực để nâng cao chất lượng của whatever relationship mà mình đang đề cập tới. Cho ví dụ trong trường hợp này nó là quan hệ tình cảm.
Gái em
01-03-10, 14:25
Em đồng ý với Bi về một phương diện nào đó về hai chữ tự do.

Ti nhiên, quay trở lại vấn đề chính, khi đã là hôn nhân thì tự do trở nên có giới hạn, dù hai bên có ý thức cao độ đến mức nào về việc giữ tự do cho nhau. Mà tự do có giới hạn đã không còn là tự do nữa rồi.
Cái nâng cao chất lượng ...mà Bi nói, nó cũng chỉ đúng ở mức tương đối thôi.


Đồng ý là tự do (nếu có) thì ở một góc nhìn, nó là động lực...như Bi nói. Khi chồng ngoại tình, người vợ sẽ phải tự xem lại, có thể là do cô ấy không đáp ứng được yêu cầu của chồng. Nếu xã hội chấp nhận sự tự do trong hôn nhân, không bị ràng buộc về mọi mặt thì nếu muốn duy trì một mối quan hệ, cả hai bên đều phải rất nỗ lực để giữ cho mối quan hệ luôn ở trạng thái tốt nhất.

Ti nhiên tính tương đối nằm ở chỗ, đôi khi chồng hay vợ đi ngoại tình lại không phải do người bạn đời của họ, cũng không phải do tình cảm của họ, mà là do một cái gì đó nằm ở phần bản năng và hoàn cảnh. Và, nếu không được trì kéo bằng ý thức và sự ràng buộc nữa thì mối quan hệ đó coi như đi tong, và gia đình đó nếu chỉ có hai người thì không sao, chứ còn nếu có những đứa trẻ nữa thì rất bi kịch.

Bởi thế, em vẫn nghĩ hôn nhân, sự ràng buộc trong đời sống tình cảm của một con người là cần thiết, và khái niệm tự do đặt ở đây là khiên cưỡng. Hình như em luẩn quẩn thế nào í, nhưng đại loại là em hiểu thế. Đúng không Bi nhờ?

Hay Bi và em thuộc hai típ người khác nhau, Bi thích tự do, thích độc thân suốt đời kiểu anh Vàng "Không yêu cho gái nó thèm", còn em thì không thích làm một single mom, một lonely woman? Hay là em lại luẩn quẩn típ rồi nhỉ? Oài, đau đầu ghê :D
Mime
01-03-10, 14:36
Vậy tại sao lại phải ký contract? Ký contract để cái switching cost của người tiêu dùng tăng lên, khi nó tăng lên thì nó tất nhiên sẽ có một cái commitment nhất định, khi có cái commitment nhất định đó thì người ta có thể làm pricing ở mức tốt nhất có thể cho khách hàng. Cái việc nguời tiêu dùng có thể được cho không hoặc mua điện thoại với giá rẻ như bèo không phải tự nhiên mà có. Nó như một điều kiện để người tiêu dùng buộc phải ít nhiều cam kết với nhà cung cấp rằng họ sẽ mang lại cho nhà cung cấp một nguồn thu ổn định có thể dự tính trước được. Còn nếu muốn pay as you go, fine, nhưng sẽ là một cái giá khác.

Nói tóm lại, cưới xin chẳng là chuyện hay ho gì cả sất, nhưng nếu bên nào cảm thấy insecure thì vẫn cần phải force bên kia làm, chơi được thì chơi không chơi được thì giải tán.

Cái này hay mà lại còn đúng nữa cơ chứ.
Mime
01-03-10, 14:41
Hay Bi và em thuộc hai típ người khác nhau, Bi thích tự do, thích độc thân suốt đời kiểu anh Vàng "Không yêu cho gái nó thèm", còn em thì không thích làm một single mom, một lonely woman? Hay là em lại luẩn quẩn típ rồi nhỉ? Oài, đau đầu ghê :D

Ờ, có gì mà đau đầu, như thế chỉ đơn giản là em - địa diện cho typ người thích hôn nhân và gia đình, now and forever, không thể nào hợp tác được với Bi - đại diện cho typ người thích tự do độc thân, maybe single parent được. Thế thôi.
Không hợp tác được với Bi thì phải tìm đối tác khác thôi.

Còn cái vụ ràng buộc ấy à, đừng có nghĩ ký một cái giấy, đeo cái nhẫn hay thậm chí là có con cái với nhau là xong đâu. Cái barrier chắc chắn nhất nó ở trong đầu kia.
Gái em
01-03-10, 14:47
Em không có gì mâu thuẫn mà ngược lại, đồng ý với chị Mi :) Sự ràng buộc phải nằm ở ý thức - rằng mình thuộc về một ai đó, một nơi nào đó - thì mới đúng nghĩa là nó. Nó là sợi dây vô hình nhưng chắc chắn nhất. Em đang đi tìm sợi dây đó để níu con diều lại với mặt đất, dù có bay bổng bất cứ nơi đâu, chị ạ!
Mime
01-03-10, 15:02
Gái em, không phải mình thuộc về, mà là chúng ta thuộc lẫn nhau. One-sided things dont work, whatever they are.
Gái em
01-03-10, 15:03
Ok, thanks Mi, I got it :)
DeLusty
01-03-10, 15:46
Bí ngố so sánh giữa kí hợp đồng phone với lại hợp đồng hôn nhân là vớ vẫn, vì rất khập khiễng; mặc dù cả 2 đều có những điểm tuơng đồng.

Brake cái contract với 1 hãng phone này và kí lại với 1 cái hãng phone khác nó easier gấp vài chục lần khi mình li dị rồi đi kiếm đứa khác để ân ái và đẻ kon đấy, Bí ạ. Hơn nữa, tổn thất về li dị thì khủng hơn về break contract phone rất nhiều. Với lại, lập gia đình 1 phần nguời ta cũng muốn ổn định về sếch, có nguời đẻ kon, có nguời cãi nhau nữa; còn kí hợp đồng phone là vì có lợi tí thôi.

Mà đọc cái ý tuởng của Bí thì chắc ý nói mỗi cá nhân tiêu dùng có nên kí hợp đồng phone, mà không phải nhà cung cấp dịch vụ chứ gì?

Kí contract hay không thì mỗi thứ nó có cái lợi - hại riêng của nó, nhưng theo Cat 1 khi nhà sản xuất đã nghĩ ra trò contract thì dĩ nhiên nó phải iu tiên nhiều cái benefit cho nguời kí contract hơn là không rồi, để khuyến mãi và thu hút khách hàng mà lại; mức độ bao nhiêu thì tự calculate nhá.

Mà suy cho cùng, khi nào ku Bí khoảng 42t như anh Van duy mĩ của chúng mình mà chưa vợ í, thì khỏi cần băn khoăn có nên sign contract, cứ thích hãng nào là bụp phát thôi; giờ trym của Bí chưa mở mắt thì cứ kí contract cho khỏi nghĩ ngợi, nhở.